Eugene nhét miếng cơm cuối cùng vào miệng, lau miệng rồi nói: "Ừm, cậu nói đúng. Tôi là người rất giữ lời, cậu đã đồng ý yêu cầu của tôi, tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu. Nhưng với điều kiện là cậu phải tin tôi."
Lạc Hải nhìn chằm chằm vào mắt Eugene: "Nói đi."
Eugene co chân lên, chống khuỷu tay lên đầu gối, đổi sang một tư thế thoải mái hơn nhìn Lạc Hải, biểu cảm trong mắt hắn rất chăm chú và nghiêm túc: "Không phải."
"Nói dối." Lạc Hải lập tức phản bác.
"Thấy chưa, tôi đã bảo là cậu sẽ không tin mà." Eugene nhún vai.
"Omega giết người, bằng thủ pháp tàn nhẫn máu me như vậy, nạn nhân lại còn là vợ của một Công tước quyền cao chức trọng, đây đều là thủ đoạn thị uy quen thuộc của Hội Cánh Ánh Sáng các người." Ánh mắt Lạc Hải sắc bén: "Chưa kể đến dấu hiệu của Hội Cánh Ánh Sáng để lại hiện trường, đó chính là sự khiêu khích trắng trợn đối với cơ quan thực thi pháp luật."
Eugene thở dài: "Vậy để tôi hỏi cậu nhé. Cậu phụ trách vụ án của Hội Cánh Ánh Sáng lâu như vậy rồi, chúng tôi có bất kỳ hành động nào nhắm vào giới tính nào khác ngoài Alpha không?"
Lạc Hải không trả lời.
"Dù là đánh bom hay ám sát, đã từng có người nào ngoài Alpha phải chết chưa?" Eugene khoanh tay trước ngực: "Nếu vụ án này do Hội Cánh Ánh Sáng sắp đặt, tại sao không giết thẳng Công tước Goth, mà lại ra tay với vợ ông ta? Giết một Beta thì có lợi ích gì cho chúng tôi chứ?"
"Bà ta là vợ của Công tước Goth." Lạc Hải trầm giọng nói: "Giết bà ta có thể đe dọa đến địa vị xã hội của quý tộc Alpha, gây hoang mang trong dân chúng."
Eugene búng tay cái tách, nhìn Lạc Hải đầy tán thưởng: "Nói đúng rồi. Hội Cánh Ánh Sáng là tổ chức phản kháng, hay dùng lời của các cậu là 'phần tử kh*ng b*'. kh*ng b* mà không làm cho mọi người cảm thấy kh*ng b* thì còn tác dụng gì nữa? Cho đến nay, tất cả các sự kiện do Hội Cánh Ánh Sáng lên kế hoạch đều được tuyên truyền rầm rộ, chính là để dân chúng nhìn thấy chủ trương của chúng tôi --"
"Để tẩy não dân chúng." Lạc Hải lạnh lùng nói.
"Tùy cậu nói sao cũng được." Eugene nhún vai: "Nhưng vụ án của Công tước Goth đã xảy ra một tuần rồi, ngoại trừ cái ký hiệu Hội Cánh Ánh Sáng mà đứa con nít cũng vẽ được ra, chẳng ai biết có vụ án này tồn tại cả. Vậy chúng tôi đang tính toán cái gì?"
Lạc Hải im lặng một lúc.
Phân tích của Eugene rất có lý, hơn nữa lại có căn cứ thuyết phục.
"Nếu không phải các người làm." Lạc Hải chậm rãi nói: "Thì là ai?"
"Cái thành phố này đâu chỉ có mình chúng tôi là tổ chức kh*ng b*. Thiếu gì kẻ muốn trả thù xã hội, lật đổ quyền quý, rồi úp cái bô phân lên đầu Hội Cánh Ánh Sáng đâu." Eugene ném cái hộp cơm trống không vào thùng rác cách đó không xa, tiếng "cách" vang lên chuẩn xác.
"Omega luôn là kẻ dễ bị bắt nạt nhất, dễ bị lợi dụng nhất." Hắn nói: "Bởi vì họ luôn sống trong sự giày vò và sợ hãi vô tận, chỉ cần có người chìa ra một cọng rơm cứu mạng, họ sẽ liều mạng nắm lấy, đến chết cũng không buông."
"Cậu đâu phải Omega." Lạc Hải lạnh nhạt nói.
"Tôi không phải." Eugene nhìn Lạc Hải: "Nhưng cậu thì phải."
Lạc Hải nhíu mày, lộ vẻ khó hiểu, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Eugene cắt ngang.
Eugene đứng dậy khỏi bãi cỏ, phủi bụi đất trên người: "Về thôi, muộn nữa là gió lên đấy, tôi không mang theo áo ấm."
Lạc Hải nhìn bóng lưng Eugene vài giây, cũng đứng dậy, đi về phía căn hộ.Đêm nay Lạc Hải ngủ không hề yên giấc.
Những mảnh vỡ kỳ quái liên tục xâm chiếm giấc mơ của anh. Ngọn lửa, máu tươi, mùi hương khiến anh sợ hãi tràn ngập trong không khí.
Một chú chim non vừa đủ lông đủ cánh hoảng loạn đập cánh muốn bay khỏi biển lửa, nhưng vừa cất cánh chưa được bao lâu đã bị lưỡi lửa l**m tới thiêu đốt, giãy giụa rơi xuống đất, tan chảy nơi ngọn lửa sâu thẳm.
Tất cả những gì anh có thể nhớ là chạy trốn.
Sợ hãi đến tột cùng, tê liệt đến đau đớn, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng muốn sống, anh không ngừng chạy về phía trước.
Bất chợt, có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, đè nghiến lên cơ thể nhỏ bé của anh.
Anh liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi áp lực khổng lồ kia, nhưng thứ đó vẫn bất động như núi, ghìm chặt anh tại chỗ, còn thứ khiến anh sợ hãi thì đang từng chút từng chút tiến lại gần...
Lạc Hải mở mắt ra, mất vài giây để khôi phục tinh thần, đập vào mắt là trần nhà quen thuộc, trần phòng ngủ của chính anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!