Lạc Hải nhìn chằm chằm vào mắt Eugene, một giọt nước từ xương lông mày hắn trượt xuống, men theo sống mũi cao thẳng chảy xuống dưới. Đôi mắt hắn tựa như hổ phách trong suốt, trong veo thấy đáy, không nhìn ra chút manh mối nào.
Hồi lâu sau, Lạc Hải mở miệng: "Vụ án nhà Công tước Goth là do Hội Cánh Ánh Sáng sắp đặt sao?"
Eugene cười, cả người thả lỏng ngả ra sau, dựa vào tường: "Thế mới phải chứ, thẳng thắn một chút đi nào, không cần phải vòng vo thế đâu, hai chúng ta ai với ai kia chứ?"
"Trả lời câu hỏi của tôi." Lạc Hải nhấn mạnh từng chữ, cắt ngang vẻ thiếu nghiêm túc của Eugene.
"Không thì sao?" Eugene cười híp mắt nhìn anh: "Cậu định tống tôi về lại nhà lao, dùng nhục hình ép cung à? Nếu các người có khả năng làm thế thì đã làm từ lâu rồi, chẳng cần đợi đến bây giờ."
Lạc Hải nhìn hắn bằng ánh mắt sáng rực.
"Cậu cho tôi thứ tôi muốn, tôi sẽ cho cậu thứ cậu muốn." Eugene hạ thấp giọng: "Ngay từ đầu giao dịch của chúng ta đã là như vậy."
Một lúc lâu sau, Lạc Hải mới lên tiếng: "Cậu muốn cái gì?"
"Trong phòng thẩm vấn hôm đó tôi nói rất rõ rồi mà nhỉ." Eugene cúi người xuống, ghé sát lại gần Lạc Hải, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo cảm giác áp bức: "Tôi muốn, cậu."
Eugene vừa tắm xong, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, để lộ lồng ngực rắn chắc, hơi nước ấm nóng bốc lên trên làn da màu lúa mạch, những giọt nước men theo mái tóc vàng của hắn nhỏ xuống, rơi trúng xương quai xanh của Lạc Hải.
Eugene đưa tay ra, ôm lấy eo Lạc Hải.
Ở khoảng cách này, Lạc Hải có thể dễ dàng ngửi thấy mùi pheromone cay nồng trên người Eugene, có thể cảm nhận rõ ràng từng tấc da thịt nơi thắt lưng bị ngón tay hắn chạm vào.
"Thế nào?" Giọng nói trầm thấp của Eugene nhẹ nhàng lướt qua bên tai anh: "Đồng ý yêu cầu của tôi, tôi sẽ cho cậu thông tin cậu muốn."
Lạc Hải nhắm mắt lại đầy vẻ kháng cự, hàng mi khẽ run lên trong không khí đang dần nóng lên.
Anh ghét việc Eugene ngang nhiên xâm phạm ranh giới riêng tư của mình, ghét ánh mắt ngả ngớn cười như không cười của hắn, càng ghét những ngón tay đang ve vuốt eo anh kia, cứ như thể anh là loại gái đ**m rẻ tiền có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trong khu đèn đỏ.
Nhưng nếu cơ thể anh có thể đổi lấy tình báo quan trọng liên quan đến Hội Cánh Ánh Sáng, thì cái giá đó cũng xứng đáng.
Kết quả tốt đẹp có thể xóa bỏ mọi quá trình. Đợi đến khi Hội Cánh Ánh Sáng sa lưới, Eugene bị xử bắn, sẽ chẳng ai quan tâm anh đã làm cách nào để có được những thông tin này.
"Được." Lạc Hải khẽ nói: "Tôi đồng ý."
"Thế thì tuyệt quá!" Eugene nở nụ cười rạng rỡ, bỏ tay ra khỏi eo Lạc Hải, búng tay cái tách: "Đi thay quần áo, đi giày vào, chúng ta đi ngay bây giờ."
"Cái gì?" Lạc Hải chưa kịp phản ứng.
"Cậu đã nói cậu có thể đồng ý một yêu cầu của tôi mà," Eugene ung dung nhìn anh: "Yêu cầu của tôi là bây giờ xuống lầu cùng tôi đi ăn một bữa."
Lạc Hải cảm thấy thật khó hiểu: "Đi ăn một bữa?"
"Đúng, hơn nữa cậu phải bao đấy." Eugene cười híp mắt nói xong, vỗ vỗ vai anh: "Tôi sắp đói lả rồi, đi nhanh lên đi nhanh lên!"
Cứ như vậy, Lạc Hải mơ màng thay quần áo, mơ màng bị Eugene kéo ra khỏi căn hộ, mơ màng đi trên con phố đi bộ sầm uất dưới màn đêm.
Đang là giờ cơm tối, rất nhiều học sinh chen chúc trong các cửa hàng đồ ăn vặt cười nói vui vẻ, dân văn phòng tốp năm tốp ba ngồi trong quán rượu trò chuyện, mùi thịt xiên chiên và đồ nướng lan tỏa trong không khí, đèn neon trên các biển hiệu nhấp nháy đủ loại màu sắc.
Tâm trạng Eugene rất tốt, hắn đã thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, vẻ ngoài điển trai cộng thêm nụ cười tràn đầy sức sống, trà trộn vào đám sinh viên đại học trông chẳng lạc quẻ chút nào, còn liên tục khiến người đi đường phải ngoái lại nhìn.
"Cậu muốn ăn gì?" Eugene đút hai tay vào túi quần, đi giật lùi trước mặt Lạc Hải, cười híp mắt nhìn anh.
Biểu cảm của Lạc Hải chẳng có gì thay đổi: "Tôi chỉ đi ăn cùng cậu thôi, cậu muốn ăn gì thì ăn cái nấy."
"Đừng nói thế chứ, tôi không ích kỷ thế đâu." Eugene tự nhiên đưa tay khoác vai Lạc Hải: "Chuyện này đương nhiên phải là hai người cùng tận hưởng mới được."
"..." Lạc Hải lạnh lùng gạt tay hắn xuống, lờ đi câu nói đầy hàm ý đen tối của hắn: "Tôi chưa ăn ở đây bao giờ, cậu cứ chọn bừa đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!