Chương 11: Lợi thế chiến lược

"Ừ, đây chính là ký hiệu của Hội Cánh Ánh Sáng." Eugene ngồi thẳng người dựa lưng vào ghế, nói một cách chắc nịch.

Fanny hơi ngạc nhiên nhìn hắn: "Anh nhận ra ký hiệu của họ à?"

"Tôi có quen vài người bạn Omega." Eugene cười nói: "Nghe họ nói chuyện phiếm nên biết thôi."

Vài người?

Chẳng bằng nói là cả trăm tên kh*ng b* đang chực chờ thời cơ hành động thì đúng hơn.

"Cô phát hiện ra cái này ở đâu?" Lạc Hải bình tĩnh hỏi.

"À, là ở hiện trường một vụ án mạng chúng tôi điều tra mấy hôm trước..." Fanny nói đến đây thì khựng lại.

Lạc Hải liếc nhìn Eugene qua khóe mắt, kẻ kia đang nhàn nhã dựa lưng vào ghế, nghịch chiếc dĩa trên bàn ăn như thể toàn bộ sự việc chẳng liên quan gì đến mình.

"Nói đi, không sao đâu." Lạc Hải bảo.

Fanny gật đầu: "Hai người có biết Công tước Goth không?"

"Cái gã Công tước Goth chuyên cho sinh viên nghèo vay nặng lãi kiếm lời cắt cổ, đánh dấu ba Omega, đi đâu cũng hất hàm nhìn người khác bằng nửa con mắt ấy hả?" Eugene nhún vai: "Tôi biết ông ta."

Fanny nhìn Eugene với tâm trạng phức tạp, quyết định tạm thời bỏ qua những lời lẽ mạo phạm của hắn.

"Một tuần trước, vợ ông ta bị sát hại." Fanny nói: "Thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, bị đâm từng nhát bằng dao ăn cho đến chết, hiện trường đầy máu, bên cạnh thi thể còn tìm thấy tờ giấy vẽ ký hiệu này. Cuối cùng điều tra ra hung thủ của vụ án này lại chính là một trong số những Omega trong nhà ông ta, một cậu bé bình thường vô cùng nhút nhát và hiền lành, có đánh chết tất cả những người quen biết cậu ta cũng không ai tin nổi cậu ta lại làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.

Cho nên chúng tôi đang nghĩ, có phải cái Hội Cánh Ánh Sáng kia đã tẩy não cậu ta, khiến cậu ta tin vào tà đạo gì đó nên mới thành ra như vậy không?"

"Cô nói vụ án này xảy ra một tuần trước à?" Lạc Hải hỏi.

"Đúng vậy."

Lạc Hải không nói gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.

Một tuần trước, lúc đó Eugene đã bị bắt vào tù rồi.

Chẳng lẽ Hội Cánh Ánh Sáng vẫn đang âm thầm hành động, điều này có khả năng sao?

Có lẽ chỉ là hành động bộc phát nhất thời của một Omega nào đó thôi.

Nhưng vợ của Công tước, mục tiêu này quá rõ ràng, rõ ràng đến mức không thể dùng sự trùng hợp để giải thích, mà càng giống với một cuộc biểu tình kh*ng b* có tính toán, có kế hoạch hơn.

Lạc Hải nhìn Eugene Otis đang ngồi đối diện bên kia bàn ăn.

Hắn vẫn giữ vẻ lười biếng tản mạn như cũ, trên mặt treo nụ cười thiếu đứng đắn, nhưng đáy mắt lại sâu thẳm như biển đêm, không thể đọc được bất cứ điều gì.

"Công tố viên Lạc Hải?" Fanny thấy anh mãi không lên tiếng, cẩn thận gọi.

"Không, tôi nghĩ chắc chuyện này không liên quan gì đến Hội Cánh Ánh Sáng đâu." Lạc Hải ngẩng đầu lên, đẩy tấm ảnh về phía Fanny, bâng quơ nói: "Có lẽ hung thủ muốn dùng cái này để đánh lạc hướng cảnh sát, nhằm giúp bản thân thoát tội thôi."

"Thật sao?" Fanny bán tín bán nghi hỏi: "Nhưng hai người cũng bảo đây đúng là ký hiệu của Hội Cánh Ánh Sáng mà..."

"Mấy cái hình vẽ nguệch ngoạc kiểu này trẻ con cũng vẽ được, không chứng minh được gì." Lạc Hải nói: "Nếu cô không tin, cứ theo quy trình báo cáo vụ án lên Viện kiểm sát, đến lúc đó sẽ có phiên tòa công khai và phán quyết bằng văn bản."

"Được rồi." Fanny thở hắt ra một hơi, cất tấm ảnh đi: "Cảm ơn anh."

Cùng lúc đó, đồ ăn họ gọi cũng lần lượt được mang lên.

"Được rồi được rồi, cứ nói mãi mấy vụ án đáng sợ đó làm gì? Ăn cơm trước đã." Eugene là người đầu tiên kéo đĩa cơm cà ri về phía mình: "Cơ mà tôi chỉ tiện mồm hỏi thôi nhé, cảnh sát Fanny, số điện thoại của cô là bao nhiêu vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!