Chương 10: Có kẻ muốn ăn đòn

Nói đến nước này, Ian cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.

"Cậu tự biết cân nhắc là tốt rồi. Nếu đảm bảo được an toàn cho bản thân, có một Alpha duy trì quan hệ lâu dài đương nhiên là chuyện tốt, pheromone của cậu ta sẽ giúp cậu khôi phục cân bằng hormone trong cơ thể, giảm bớt đau đớn do rối loạn kỳ ph*t t*nh." Ian nhấn mạnh: "Nếu

-- cậu đảm bảo được an toàn cho bản thân."

"Tôi sẽ cẩn thận, cảm ơn ông." Lạc Hải gật đầu, giọng điệu chân thành.

Lạc Hải cầm lấy áo khoác vắt trên lưng ghế chuẩn bị rời đi, ngay khi anh vừa quay người, Ian lại gọi giật anh lại.

"Đúng rồi, Lạc Hải. Gần đây... cậu có liên lạc với ngài Doyle không?"

Lạc Hải quay đầu lại nhìn ông: "Ông ấy là sếp của tôi, ngày nào tôi cũng phải đến văn phòng ông ấy ít nhất một lần."

Vẻ mặt Ian hơi lúng túng: "Cậu biết ý tôi mà, không phải liên lạc trong công việc, là kiểu riêng tư ấy. Cậu chưa bao giờ nói cho ông ấy biết vấn đề sức khỏe của cậu sao?"

"Ông ấy là sếp của tôi, tôi là công tố viên dưới quyền ông ấy." Lạc Hải nói: "Cho dù trước đây đã xảy ra chuyện gì, thì hiện tại trên người tôi đã không còn thứ ông ấy muốn nữa rồi."

Ian muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời, hồi lâu sau mới thở dài thườn thượt, khuôn mặt hằn những nếp nhăn trông già nua hơn lúc nãy vài phần.

"Tôi đi trước đây, ông cứ làm việc đi." Lạc Hải khẽ nói, mở cửa phòng y tế rời đi.Rời khỏi phòng y tế, Lạc Hải đi về phía cửa hàng đồ ăn nhanh anh vẫn thường lui tới như mọi khi.

Hương vị quán này chẳng tính là ngon, nhưng được cái có một vài ưu điểm.

Ít người, yên tĩnh, đồ ăn ra nhanh, hơn nữa lại rất gần căn hộ anh ở. Thỉnh thoảng buổi trưa anh về nhà lấy đồ, tiện thể ăn cơm ở đây luôn, lâu dần cũng thành thói quen.

Vài chú chuồn chuồn bay lượn gần đó, ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu xiên xuống, vừa vặn in lên cánh chuồn chuồn trong suốt lấp lánh. Lạc Hải bước qua những con côn trùng nhỏ bé nhanh nhạy này, giẫm lên những bóng lá in trên mặt đất.

Lâu rồi mới gặp lại bác sĩ Ian, Lạc Hải cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả. Lúc này anh chỉ muốn ăn xong bữa trưa trong một không gian không ai quấy rầy, rửa mặt bằng nước lạnh, rồi nhanh chóng khôi phục trạng thái để hoàn thành công việc buổi chiều.

Thế nhưng hiện thực tàn khốc lại chẳng định thỏa mãn ngay cả nguyện vọng nhỏ nhoi này của anh. Ngay khi Lạc Hải sắp đẩy cửa bước vào cửa hàng đồ ăn nhanh, một giọng nói vui vẻ gọi giật anh lại.

"Ái chà, công tố viên Lạc Hải! Anh cũng ăn cơm ở đây à?"

Lạc Hải quay đầu lại, người vừa lên tiếng là một nữ Beta trẻ tuổi. Cô mặc cảnh phục, có lẽ vì trời quá nóng nên đã cởi hai cúc áo sơ mi, tóc buộc đuôi ngựa cao sau đầu, cả người toát lên khí chất vừa thoải mái vừa năng động.

Lạc Hải đành gật đầu chào lại cô: "Cảnh sát Fanny."

"Tôi cứ tưởng giờ ăn trưa của tôi đã muộn lắm rồi, không ngờ vẫn có người muộn giống tôi." Cô vừa đẩy cửa vừa cười nói: "Làm việc chăm chỉ quá nhỉ, công tố viên Lạc Hải."

"Cũng thường thôi." Lạc Hải nói: "Tôi chỉ..."

Lời anh nói được một nửa, cách đó không xa bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

"Hi, bên này bên này!"

Lạc Hải ngẩng đầu nhìn lên, Eugene Otis thế mà lại đang ngồi chễm chệ ở bàn ăn phía trước bọn họ, ung dung vắt chéo chân, búng tay với anh.

Lạc Hải: "..."

"Bạn anh à?" Fanny hỏi.

Ánh mắt của Fanny và Eugene đồng thời đổ dồn về phía anh, ánh mắt của kẻ kia đầy vẻ trêu chọc và khiêu khích. Lạc Hải đọc được ý tứ trong ánh mắt hắn: Cậu có chắc là muốn nói không?

Việc Eugene được tại ngoại đương nhiên đã có sự đồng ý chính thức và văn bản chứng nhận của Viện trưởng Doyle, nhưng Fanny không biết. Nếu cô chất vấn, Lạc Hải sẽ phải giải thích một tràng dài dòng rắc rối, thậm chí còn phải đối chiếu báo cáo văn bản.

"Phải, một người bạn của tôi." Lạc Hải nói với vẻ mặt vô cảm, sau đó đi thẳng về phía trước, định đi vòng qua bàn Eugene đang ngồi.

Fanny kéo anh lại: "Anh không định ngồi cùng bạn anh sao? Tôi không ngại đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!