Tên râu xồm đang nằm ngửa trên giường ngáy o o thì nghe thấy tiếng xích sắt lê trên mặt đất chói tai, tiếp đó là tiếng cửa sắt rỉ sét của nhà lao bị mở toang.
"Vào đi!" Giọng tên cai ngục cũng thô bạo y như động tác của gã, có người loạng choạng vài bước, tiếng xích sắt va vào nhau càng thêm sắc nhọn, ồn ào đến mức chẳng ai yên thân nổi.
Tên râu xồm nheo một mắt nhìn ra cửa. Một cậu trai trẻ tuổi chừng hơn hai mươi, tay chân đeo đầy xiềng xích bị cai ngục đẩy vào. Hắn sở hữu mái tóc xoăn vàng trông đầy vẻ lả lơi, gò má sắc sảo, sống mũi cao thẳng, cặp lông mày trên mặt hắn hệt như hai lá liễu, tưởng như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bay vút ra khỏi trán.
"Thứ nhất, chân tôi vẫn ngon lành, không gãy cũng chẳng què, tôi tự đi được." Người đàn ông ngả ngớn vừa đứng vững đã bắt đầu khiếu nại: "Thứ hai, khoản 7 điều 3 Luật Bảo vệ Alpha có quy định rõ ràng, Alpha phạm tội cũng được hưởng các quyền cơ bản của Alpha, bao gồm nhưng không giới hạn quyền riêng tư, quyền tài sản và quyền bất khả xâm phạm về lòng tự trọng..."
Chưa đợi hắn nói hết câu, cai ngục đã cười khẩy: "Thôi bớt đi, ngữ mày mà cũng tính là Alpha à?"
"Đồ cặn bã của giới Alpha." Một tên cai ngục khác nhổ toẹt bãi nước bọt xuống chân hắn, không thèm che giấu vẻ ghê tởm trên mặt.
Nói xong, đám cai ngục khóa cửa lại rồi bỏ đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu.
Tiếng kim loại va chạm vang vọng trong không gian ngầm trống trải. Căn buồng giam chật hẹp, tăm tối bỗng chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên. Người đàn ông tóc vàng có thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt tò mò hoặc thù địch đang bắn về phía mình từ các buồng giam xung quanh.
Tất nhiên, mãnh liệt nhất vẫn là ánh nhìn của người bạn cùng buồng
- tên râu xồm người đầy mỡ đang nằm trên giường kia.
"Tao nghe nói hôm nay có tù mới đến, không ngờ lại là cái loại mặt trắng ẻo lả thế này." Đôi mắt hí của tên râu xồm găm trên đống mỡ thừa sáng quắc lên, quét qua người người đàn ông tóc vàng từ đầu đến chân như đèn pha: "Có phải lúc đẻ mày mẹ mày ăn nhiều chuối quá hạn sử dụng quá nên mới rặn ra cái thứ như mày không?"
Dứt lời, xung quanh cười ồ lên. Đám tù nhân buồng đối diện là hưởng ứng nhiệt tình nhất, vừa đập thanh sắt vừa huýt sáo trêu chọc người đàn ông tóc vàng.
Người đàn ông tóc vàng vẫn bình chân như vại, trên mặt chẳng có chút biểu cảm nào của một kẻ đang bị sỉ nhục. Hắn thong thả thò tay vào túi, móc ra một cọng kẽm mảnh, chọc ngoáy ổ khóa còng tay và còng chân một lúc. Chẳng mấy chốc, hai món đồ vướng víu kia đã bị hắn tháo tung.
"Thứ nhất, mẹ tôi sinh tôi đủ tháng đủ ngày, sinh thường đàng hoàng. Thứ hai, chuối không có chức năng nhuộm màu." Hắn chỉ tay lên mái tóc vàng óng của mình: "Màu tóc của tôi là tự nhiên đấy."
Tên râu xồm ngớ ra một giây, rồi cùng đám bạn tù cười phá lên còn to hơn lúc nãy.
"Mày bị thiểu năng hay sao thế hả?" Tên râu xồm cười đến tắt thở: "Sao mày vào đây được hay vậy? Ở ngoài kia ngu quá nên làm người ta chết vì tức à?"
"Ừ, cũng gần như thế." Người đàn ông tóc vàng vừa đáp lời, vừa lần lượt kéo từng ngăn kéo của cái bàn bên cạnh ra xem.
Đời sống trong tù của tên râu xồm rõ ràng khá sung túc, trong ngăn kéo không chỉ có bánh quy, đồ ăn vặt mà còn có ba loại thuốc lá hiệu khác nhau. Đồng thời, trong góc ngăn kéo còn có một cuộn dây thừng chắc chắn, có lẽ là trộm được từ người tên cai ngục nào đó.
Hắn gỡ cuộn dây ra, quăng một đầu vắt lên xà nhà.
Tên râu xồm đứng dậy khỏi giường, nhổ một bãi đờm xuống đất. Tướng tá của gã ta quả thực rất đáng sợ, đống mỡ núng nính trên người gã đủ để nhét vừa hai ba Alpha trưởng thành.
"Tao cảnh cáo mày, thằng mặt trắng, bớt giở cái trò giả ngu với ông đây đi. Nhà tù đặc biệt không phải cái chỗ ai muốn vào là vào đâu." Gã cười gằn: "Mày tên gì họ gì, phạm tội gì, sao mà vào đây? Tranh thủ lúc tâm trạng ông còn tốt thì khai mau, nếu không thì --"
Người đàn ông tóc vàng đột ngột bật cười.
"Ngại quá, tôi lỡ tưởng tượng ra cảnh tâm trạng ông không tốt thì sẽ trông thế nào." Hắn vừa cười vừa khua tay múa chân: "Liệu có phồng lên như quả bóng bay, mỡ toàn thân căng cứng, rồi bay lơ lửng lên trời giống bà cô Marge trong Harry Potter không nhỉ..."
Mặt tên râu xồm lập tức đỏ gay như gan lợn, gã gầm lên "Mày chán sống rồi hả?" rồi vung nắm đấm nện thẳng vào mặt người đàn ông tóc vàng.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, người đàn ông tóc vàng đạp mạnh lên ống quần tên râu xồm khiến gã ngã dúi dụi vì không kịp đề phòng. Tiếp đó, hắn giật mạnh đầu dây thừng trong tay, cả người tên râu xồm bị treo ngược lên xà nhà.
Đến tận khi vạt áo bẩn thỉu rũ xuống đập vào mặt, gã vẫn chưa hiểu cổ chân mình bị thắt nút chết từ bao giờ.
Đám khán giả ở các buồng giam khác ồ lên, tiếng hò reo cổ vũ còn nhiệt liệt hơn cả ban nãy.
"Eugene Otis." Hắn nói: "Gọi tôi là Eugene, Otis, hay bé cưng Otis đều được, tôi không câu nệ xưng hô lắm đâu."
Câu nói vừa dứt, mọi tiếng hò hét im bặt, bốn phía rơi vào tĩnh lặng trong vài giây.
Nhưng Eugene chẳng bận tâm, hắn kéo ngăn kéo, ngón tay lướt qua hộp thuốc lá, nhón lấy một cây kẹo m*t bên cạnh, bóc vỏ bỏ vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!