Lý Chấn từ sau hôm suýt bị rìu đập vào chân, liền có chút thần hồn nát thần tính, đổi ca trực đêm mấy ngày tiếp theo với đồng nghiệp. Ca đêm đương nhiên không ai muốn trực, nhưng sau khi Trịnh Thế Tùng xảy ra chuyện, bảo vệ trước đó đi được đều đi rồi, gã là người có thâm niên nhất trong số những người ở lại, dựa vào thâm niên chèn ép người khác, lại thêm lương ca đêm cao hơn, cũng thành công đổi được ca này.
Nhưng lúc sáng sớm giao ca, gã nhìn thấy một ít tro đen do đốt cháy để lại trên bậc thềm xi măng bên cạnh, còn có chút tàn dư của bùa chú chưa cháy hết.
Liên hệ với đủ loại hiện tượng kỳ lạ xảy ra trong biệt thự mấy ngày nay, sắc mặt Lý Chấn lập tức trắng bệch.
Gã hoàn toàn không có tâm trạng đi giao ca, rảo bước vòng ra sau tường, run rẩy mấy lần mới cầm lấy chiếc điện thoại khác không thường dùng trên người, run tay bấm gọi số duy nhất trong danh bạ.
Chuông reo một lúc lâu, bên kia mới bắt máy, ngay khoảnh khắc tiếng báo kết nối vang lên, Lý Chấn đã không kiểm soát được buột miệng thốt ra, "Anh Tùng Đào, tiền tôi trả lại cho anh, việc này anh tìm người khác làm đi!!"
Gã được Trịnh Tùng Đào thuê, ở lại chú ý xem trong biệt thự có gì bất thường không. Đặc biệt là chú ý xem nữ chủ nhân có hẹn hò với ai không.
Dường như không ngờ sẽ nghe thấy những lời như vậy, bên kia dừng lại một chút, mới bình tĩnh nói, "Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Không, không... Ông Trịnh, ông Trịnh về rồi!"
Bên kia cuộc gọi truyền đến tiếng b. út rơi, "Anh nhìn thấy ông ấy ở đâu?! Ông ấy về thế nào?!"
Ông ta thế mà vẫn còn sống?! "Tôi, tôi không nhìn thấy ông ấy. Nhưng ông ấy chắc chắn đã về rồi..."
Lý Chấn nói năng lộn xộn kể lại những chuyện quái dị xảy ra trong biệt thự mấy ngày nay.
Bên kia đầu dây, Trịnh Tùng Đào: "..."
Anh ta đoán đối phương lần đầu tiên làm loại việc giám sát này, có tật giật mình, mới cảm thấy trong biệt thự có ma.
Trịnh Tùng Đào giơ tay day day ấn đường, ngồi xổm xuống nhặt chiếc b. út vừa rơi xuống, nghe bên kia lải nhải với giọng điệu hoảng loạn, anh ta cố nén sự mất kiên nhẫn và bực bội khuyên giải vài câu, lại liên tục hứa hẹn tăng tiền, mới tạm thời trấn an được đối phương.
Cửa kính văn phòng bị gõ vang, thư ký cầm tài liệu ra hiệu bên ngoài.
Trịnh Tùng Đào gật đầu với bên ngoài cho người vào, nói với đầu dây bên kia, "Vậy cứ thế đã, tôi bên này còn có việc... Anh giúp ông ấy trông chừng xem người phụ nữ kia có ngoại tình không, ông ấy cảm ơn anh còn không kịp, anh có gì phải sợ?"
Qua loa giải thích một câu như vậy, thư ký đã đẩy cửa bước vào, báo cáo công việc vừa rồi: "Tiểu Trịnh tổng, đã tập hợp đủ chữ ký của hội đồng quản trị và giấy chứng t. ử của tổng giám đốc Trịnh. Tôi vừa đi ngân hàng một chuyến, lấy tài liệu ra rồi."
Trên mặt Trịnh Tùng Đào cuối cùng cũng mang theo chút ý cười: "Tốt quá, lát nữa họp cần dùng. Vất vả cho cô sáng sớm đã phải chạy một chuyến."
"Còn một việc nữa, hôm qua anh bảo tôi đến văn phòng tổng giám đốc Trịnh tìm bản di chúc kia, tối qua tôi đã đi tìm rồi, nhưng không thấy."
Trịnh Tùng Đào không để ý, "Cô lát nữa tìm lại xem, không thể không có được."
Đó là do chính tay anh ta bỏ vào mà.
Thư ký đáp một tiếng, lại đưa việc này vào danh sách việc cần làm.
Bên kia Trịnh Tùng Đào vừa mở túi tài liệu ra, nhìn thấy ngay một bản viết tay bên trong, không khỏi sinh lòng nghi hoặc: Trong này đều là một số tài liệu cốt lõi của công ty, theo lý mà nói không nên có bản viết tay.
Anh ta thắc mắc lấy tờ giấy này ra, đợi nhìn rõ nội dung bên trên, không khỏi ngẩn người.
Thư ký cũng ngạc nhiên: "Đây là?!"
Trịnh Tùng Đào đã thu lại sạch sẽ vẻ mặt dư thừa, dùng giọng điệu cảm thán: "Hai hôm nay tôi còn lo lắng anh tôi để lại đứa con không được chăm sóc, hóa ra anh ấy đã sớm có sắp xếp. Lần này thì tốt rồi, tôi không cần lo lắng đứa cháu trai kia của tôi chưa ra đời đã không có nhà để về."
Anh ta như thực sự yên tâm, đặt bản di chúc viết tay này sang một bên, lại dặn dò thêm vài câu khác, đuổi thư ký ra ngoài.
Đợi người đi rồi, Trịnh Tùng Đào lại rút bản di chúc kia ra.
Nhìn một lúc, anh ta đột nhiên bật cười thành tiếng, "Anh ấy đúng là muốn có con trai đến phát điên rồi."
Còn chưa biết có phải của mình không nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!