Chương 95: Phiên ngoại 2

Việt Tiềm tỉnh lại từ trong mộng, nỗi thống khổ trong giấc mộng ấy khiến hắn không muốn nhớ lại chút nào, bèn mò tay về phía tủ đầu giường tìm thuốc lá và bật lửa, lại mò vào khoảng không.

Từ khi gặp được Chiêu Linh ở núi Tử Đồng, Việt Tiềm đã cai thuốc rồi.

Cơn ác mộng vừa rồi khiến trạng thái của hắn vô cùng hoảng hốt, quên đi những chuyện như vậy.

Từ khi gặp được Chiêu Linh, Việt Tiềm rất ít khi mơ ác mộng liên quan đến kiếp trước của mình. Chỉ cần nhớ về cảnh sinh ly tử biệt, vĩnh viễn xa cách với Chiêu Linh mới rõ, hai mươi năm ấy hắn lẻ loi, tuyệt vọng đến nhường nào.

Ý chí của Việt Tiềm cứng cỏi đến mức không thể phá vỡ, nhưng người ấy lại chính là điểm yếu của hắn.

Bốn phía đen kịt, có tiếng bật đèn. Ngọn đèn nhỏ bên giường sáng lên, ánh đèn màu cam chiếu sáng hai người đang nằm trên giường, Việt Tiềm thấy Chiêu Linh đang nằm nghiêng bên cạnh mình, nhất thời an tâm lại.

Hắn si mê ngắm nhìn người bên gối, lắng nghe tiếng hít thở đều đều của đối phương, ngón tay vuốt qua gương mặt Chiêu Linh, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Tiếng hít thở đều đều bên tai, nhiệt độ lan từ ngón tay tới, người bên cạnh là thật, còn sống, tâm trạng tiêu cực trong giấc mơ cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn.

Việt Tiềm ôm Chiêu Linh vào lòng, đáy lòng vui sướng đến cực điểm.

Chiêu Linh bỗng nhiên bị người bên cạnh ôm chặt lấy bèn tỉnh lại. Y còn buồn ngủ, nhìn ánh đèn sáng rực trên đầu giường, bản thân còn đang bị Việt Tiềm ôm chặt vào ngực bèn hiểu bệnh cũ của đối phương lại tái phát.

Khoảng thời gian đầu khi hai người gặp lại nhau, lúc cùng giường chung gối, Việt Tiềm thường sẽ tỉnh lại lúc nửa đêm, bật đèn xác nhận rằng Chiêu Linh còn sống, sau đó ôm chặt lấy y.

Y duỗi hai tay ra ôm lấy eo Việt Tiềm, nhẹ nhàng xoa lưng hắn, lẩm bẩm nói: "Ngủ đi."

Hai người dằn vặt quá nửa đêm mới ngủ, Chiêu Linh cảm giác như cơ thể sắp vỡ tan đến nơi, mi mắt nặng trịch không mở ra nổi, ngược lại đối phương tinh lực dồi dào, còn có sức rảnh rỗi mà mơ thấy ác mộng.

Sau khi nhắm mắt lại, đáy lòng cũng lặng yên, Việt Tiềm và Chiêu Linh chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Bọn họ thân mật đến như vậy, lúc này còn dựa sát vào nhau, hệt như cùng mơ một giấc mơ.

Dưới ánh trăng, con sông Nam Di đẹp đẽ mà yên tĩnh, chẳng hề có tiếng côn trùng kêu vang, chỉ có gió nhẹ lay động bụi lay sậy, phát ra từng tiếng sàn sạt. Chiêu Linh và Việt Tiềm ở giữa một bụi nước lớn, bọn họ tắm ánh trăng sáng, hưởng thụ màn đêm thuộc về riêng bọn họ.

Dưới ánh trăng, một con Thanh xà khổng lồ khiến người ta sợ hãi dựa sát vào một con chim Phượng hơi nhỏ hơn, lông cánh rực rỡ. Trên đầu Thanh xà mọc sừng, lưng có bờm lông, cứng cáp mà uy vũ; trên đầu chim Phượng có mào ngũ sắc, đuôi cánh thật dài rủ xuống, dáng hình thanh nhã tràn đầy kiêu ngạo.

Bọn họ chẳng phải đồng loại, vốn nên là thiên địch, bây giờ lại dựa sát vào nhau, đầu gối bên cổ, tình ý triền miên.

Xà và Phượng nhắm nghiền hai mắt, ngủ rất say, ánh trăng chiếu lên chúng chẳng hề thanh lạnh, ngược lại còn rất đỗi dịu dàng.

Gió đêm nhẹ nhàng lay động bờ nước bên bụi lau sậy, phất qua bờm dày và lông chim trên người xà và Phượng, cảm giác ấy vô cùng thư thích.

Ngủ một giấc tới hừng đông, Chiêu Linh tỉnh lại từ giấc mộng bên sông Nam Di, thấy bên cạnh thiếu mất một người. Y duỗi tay sờ qua, vị trí bên cạnh vẫn còn độ ấm.

Ngủ quá thoải mái, không biết Việt Tiềm vừa mới rời giường.

Ánh mặt trời xán lạn ngoài cửa sổ chiếu từ khe hở vào, xem ra cũng đã không còn sớm. Chiêu Linh vươn tay ra, cầm điện thoại xem thời gian, mới có tám giờ.

Y đứng lên thay quần áo, đánh răng rửa mặt, bận rộn một phen, sau khi mở cửa mới nghe thấy tiếng vang truyền từ trong bếp ra ngoài, Việt Tiềm còn đang làm đồ ăn sáng trong bếp.

Tay nghề nấu nướng của Việt Tiềm rất tốt, đồ ăn hắn nấu rất ngon, hợp với khẩu vị của Chiêu Linh.

Biết lắm khổ nhiều, chỉ cần ăn cơm ở nhà, Việt Tiềm sẽ là người phụ trách nấu cơm.

Ở cổ đại, Chiêu Linh là nhi tử của Quốc quân, áo đến đưa tay cơm đến há miệng, dù là ở hiện đại hay cổ đại đều không học nấu ăn.

Chiêu Linh thả nhẹ bước chân đi tới gần bếp, lặng lẽ ôm lấy Việt Tiềm từ phía sau. Việt Tiềm biết là ai, cười cười quay đầu lại hôn y. Chiêu Linh chôn đầu trên vai hắn, hỏi: "Cần giúp một tay không?"

Y có thể giúp rửa rau, đảo nồi, thả đồ ăn vào nồi gì gì đó.

Việt Tiềm nói: "Sắp xong rồi, em đi tưới hoa đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!