Ngày ấy, hoa lau sậy lặng lẽ bay lượn trong gió, trắng mềm tựa tuyết. Chúng múa lên theo gió, vài hạt giống còn bay lên tường thành, lại bị gió thổi tung, cuối cùng càng bay càng xa.
Tin tức Vân Thuỷ quân chết bệnh truyền về Vân Thuỷ thành. Quan dân Vân Thuỷ thành bất kể là người Dung hay người Vân Việt, tất cả đều mặc đồ trắng, đeo phướn trắng trên tường, phướn lụa bay phần phật theo gió, trải dài thành dặm.
Mỗi người đi qua cửa thành đều dồn dập dừng chân, nhìn về phía dải phướn dài, những đứa nhỏ không kìm được vẻ hiếu kỳ trên mặt, đây là lần đầu tiên bọn chúng nhìn thấy tình cảnh như vậy, không biết là đã xảy ra chuyện gì.
Bách tính trong thành có người thần sắc nghiêm túc, có người thần sắc đau thương, có mấy người già yếu còn đang nước mắt lưng tròng.
Từ khi trở thành đất phong của Vân Thuỷ quân, dưới sự thống trị của y, cuộc sống của dân chúng Vân Thuỷ thành được cải thiện rất nhiều.
Những bách tính già yếu được miễn trừ thuế má, ngày lễ ngày Tết được phát lương thực và vải thô, một lượng lớn lưu dân nghèo rớt được an bình, trên đầu có mái ngói, dưới chân có đất ruộng, ba năm đầu được miễn thuế trồng trọt, những chính sách an dân quả thực không hề ít.
Vân Thuỷ thành đã từng như toà phế tích, như một toà thành chết, dân chúng nơi đây sống trong nghèo khổ bần cùng, không thấy hy vọng mà dồn dập rời đi, hiện nay đã khôi phục sinh khí, chợ và bến tàu vô cùng náo nhiệt, cư dân an cư lạc nghiệp.
Bách tính nơi đây đều không khỏi lo lắng, sau khi Vân Thuỷ quân chết bệnh, liệu những ngày tháng tươi đẹp của Vân Thuỷ thành có kết thúc không? Bọn họ cũng không khỏi khiếp sợ, Vân Thuỷ quân vẫn còn trẻ tuổi như vậy, sao đột nhiên lại từ trần rồi?
"Trước đây lão nhân từng đưa cá vào phủ Vân Thuỷ quân, từng nhìn thấy Vân Thuỷ quân, còn được lĩnh thêm tiền thưởng. Tuổi tác của Vân Thuỷ quân không chênh lệch là bao so với con trai ta, dáng vẻ như thiên tiên, quả là một người lương thiện. Haiz, mới có mấy ngày, sao lại nói đi là đi rồi?"
Advertisement
Trên bến tàu trong thành, một người đánh cá già đang gỡ cá tươi xuống thuyền cùng nhi tử của mình, ông than dài thở ngắn, nói chuyện cùng quan lại đang thu cá.
Người đánh cá già nói rằng Vân Thuỷ quân trông giống thần tiên, bởi trang phục của người ấy vô cùng hoa mỹ, hấp dẫn ánh nhìn.
Viên quan nhỏ giao một ít tiền tài cho người đánh cá, nhận lấy một giỏ cá tươi, mặt mày buồn khổ: "Vẫn là Vân Việt có chướng khí, giế, t chết người Dung chúng ta."
Người Dung mới tới Vân Việt thường sẽ sinh bệnh, bệnh tình tuỳ theo từng người, có người nghiêm trọng, có người nhẹ nhàng, luôn có những người không hợp với khí hậu nơi đây, sau khi đến Vân Việt không lâu đều sẽ bệnh mà qua đời.
Viên quan nhỏ nhấc giỏ cá tươi rời đi, tự mình lẩm bẩm: "Không biết Quốc quân sẽ xử trí những tội thần như chúng ta thế nào đây."
Vân Thuỷ quân là đệ đệ cùng một mẹ với Quốc quân, người Dung nào cũng biết Quốc quân vô cùng yêu thương người đệ đệ này. Quốc quân là vị minh quân, hẳn sẽ không vì mất đi đệ đệ mà giận chó đánh mèo, xét xử tội thần nơi đất phong Vân Thuỷ này đâu nhỉ?
Haiz, người đứng đầu một thành đột nhiên chết bệnh, quan lại trong thành nhất thời còn chẳng tiêu hoá được tin tức này.
***
Mưa thu gột rửa tường thành Nam Đô, cờ hiệu Thanh Vương trên tường thành cũng bị xối cho ướt nhẹp, cờ xí rủ xuống tầng tầng, tạo nên một cảm giác vô cùng vô lực.
Bầu trời tăm tối, gió thổi mưa phun, mây đen như đang bao phủ trên Vương cung Vân Việt.
Mấy người quan chức bước chân gấp gáp, bọn họ đi xuyên qua cửa lớn, quần áo bị mưa xối ướt nhẹp cũng chẳng thèm để ý mà lau nước mưa trên mặt đi, vội vã tập hợp ngoài đại điện, thấp giọng trò chuyện.
Một tên võ tướng gấp đến độ xoay quanh, nói rằng: "Không thể cứ chờ đợi như vậy dược! Đã hai ngày rồi, ta sẽ đi gặp mặt Đại Vương!"
Một văn thần cuống quýt kéo ống tay áo của võ tướng lại, khuyên nhủ: "Không thể! Lén xông vào tẩm cung chính là tội chết!"
Võ tướng cực kỳ nôn nóng, quát lên: "Lão tử không quản được! Đại quân Điển Quốc còn đang tấn công biên quan Vân Việt, nếu không phái binh tiếp viện, biên quan ắt sẽ thất thủ!"
Một văn thần không kéo được võ tướng, những văn thần còn lại thấy thế vội vàng hiệp trợ chế phục võ tướng, còn có người nỗ lực khuyên bảo, hiện trường nhất thời vô cùng hỗn loạn.
"Không được ồn ào!"
Đang kéo đi kéo lại, đột nhiên bọn họ nghe thấy một giọng nói vô cùng bình tĩnh. Mọi người lập tức dừng động tác lại, đồng loạt nhìn về phía người đang nói chuyện – Quốc sư Trương Trạch.
Trương Trạch nhìn quét qua mọi người, cao giọng: "Ta sẽ đi yết kiến Quốc quân."
Lần này mọi người đều an tâm, võ tướng cũng không hung hăng nữa, ánh mắt nhìn về phía Quốc sư đang lộ ra vẻ ưu tư.
Bọn họ không biết Quốc quân đã xảy ra chuyện gì, vì sao hai ngày nay không vào triều, thực sự vô cùng khác thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!