Thời tiết lạnh lẽo, trời đột nhiên hạ nhiệt độ, tất cả mọi người trên đường đều mặc quần áo thật dày, giữ ấm đầy đủ. Chiêu Linh mặc một chiếc áo lông, một tay cầm áo khoác, một tay cầm điện thoại vội vã đi từ trong tiểu khu ra ngoài.
Y ăn mặc mỏng manh, ngoại hình xuất chúng, thi thoảng sẽ có người qua đường liếc nhìn một cái, còn cảm thấy vô cùng tò mò.
Chiêu Linh đứng bên ngoài tiểu khu chờ đợi, áo khoác vẫn còn đang vắt trên tay.
Không bao lâu sau, một chiếc xe việt dã chạy tới bên người Chiêu Linh, cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt quen thuộc cũng lộ ra.
Chỉ cần liếc nhìn người trong xe một cái, Chiêu Linh đã mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Việt Tiềm mặc một chiếc áo da rất dày, còn đeo cả găng tay, ấm hơn Chiêu Linh những mấy lần. Hắn đi từ trên núi rừng hoang vu xuống, dưới kẽ hở của áo da còn có không ít cát mịn.
Việt Tiềm tháo găng tay ra, chạm lên mặt Chiêu Linh, nhẹ giọng: "Em không sợ lạnh à? Sao không mặc áo khoác vào?"
Bị Việt Tiềm nhắc nhở, Chiêu Linh mới nhớ ra mình vội vàng ra ngoài, còn mang cả áo khoác, cuối cùng lại quên không mặc vào.
Trong xe ấm áp thoải mái, tay Việt Tiềm nóng như lò sưởi. Chiêu Linh dựa vào lưng ghế, giọng điệu cũng trở nên lười biếng: "Không lạnh."
Ngón tay Việt Tiềm vuốt nhẹ hai má Chiêu Linh, mặt mày đong đầy ý cười. Nhìn thấy người mình ngày nhớ đêm mong, hắn đã vô cùng hài lòng rồi.
Ô tô dừng lại ven đường, thi thoảng lại có người đi ngang qua. Chiêu Linh ngại bị người ngoài nhìn nhiều, đẩy tay Việt Tiềm ra rồi ngồi thẳng lên, thắt dây an toàn vào.
"Đông về, trên núi lạnh giá, bao giờ công trường của các anh dừng làm việc?" Y có thể tưởng tượng được, hẳn lúc này công trường khảo cổ đã đầy gió núi lạnh thấu xương.
Advertisement
Việt Tiềm trả lời: "Từ mai sẽ dừng làm việc."
Giọng điệu hắn còn có ý cười: "Để đội viên nghỉ đông, đầu xuân năm sau quay lại làm việc tiếp."
Làm việc ngày đông không như dã ngoại, chưa nói đến nơi này mưa gió, nước đọng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình khai quật.
"A Linh, bao giờ trường em cho nghỉ?" Việt Tiềm sờ vào túi áo, tìm thuốc lá theo thói quen, lại nhớ ra mình cai thuốc rồi, cuối cùng liền thả tay xuống.
"Tuần sau."
Chiêu Linh nhìn thấy động tác của Việt Tiềm, thầm nghĩ cuối cùng hắn cũng cai thuốc rồi.
Y nhìn người bên cạnh chăm chú, gần đây hắn lại gầy đi, trên cằm còn có râu mới mọc tua tủa, những ngày qua hẳn đã vô cùng bận rộn.
Việt Tiềm khởi động xe, cười nói: "Vừa đẹp, mùa đông này hai ta đều rảnh rỗi, sum vầy thật là tốt."
Mùa đông, Việt Tiềm không cần quản lý quá trình khai quật, Chiêu Linh cũng được nghỉ đông, bọn họ có thể có một kỳ nghỉ cùng nhau.
Việt Tiềm rất ít khi chú ý tới cảnh phố phường, lúc này tâm tình cực kỳ vui vẻ, thấy đám người náo nhiệt trên đường phố hẳn là đang tham gia hoạt động cuối tuần. Hắn nói: "Cuối xuân năm sau, lần khai quật thứ hai này có thể hoàn thành được rồi."
Hai người quen biết đã lâu, Chiêu Linh cũng hiểu một phần công việc của Việt Tiềm, hỏi: "Sẽ có lần thứ ba sao?"
Việt Tiềm trả lời: "Không có, việc khai quật sắp kết thúc rồi."
Ô tô chạy về trung tâm thành phố, trên đường người xe như nước, giữa thành thị phồn hoa, đập vào mắt đều là sự vật hiện đại, hai người trong xe thân lại từng ở thời không cổ đại, chính thời không ấy đã đưa vận mệnh của họ quấn quýt lại với nhau.
Phía trước có xe, có lẽ lái xe còn đang gọi điện thoại, tốc độ đi như rùa bò. Việt Tiềm kiên nhẫn chờ đợi, ngón tay gõ gõ vô lăng, nghiêng đầu hỏi Chiêu Linh: "Vẫn là nhà hàng lần trước sao?"
Chiêu Linh gật đầu một cái.
Xe phía trước rời đi, Việt Tiềm lái xe rẽ vào một bãi đậu xe dưới lòng đất. Hắn và Chiêu Linh thường xuyên tới nơi này ăn cơm, xe chạy đường quen.
Đã gần tới giờ ăn rồi, bãi đậu xe chật kín không còn chỗ trống, những vị trí tốt đều đã bị chiếm cả, chỉ còn mấy xó xỉnh khó đỗ xe là còn trống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!