Chương 6: Vô cùng coi trọng tiểu tử này

Ngoài cửa sổ, trăng tròn vừa ló dạng, nội thất đã bắt đầu đốt đèn. 

Thị nữ quỳ gối trước mặt Chiêu Linh, giúp y cởi vạt áo. Vạt áo buông ra, một bao đồ vật bỗng rơi từ trong túi áo ra ngoài, bộp một tiếng nằm trên mặt đất. Thị nữ mở ra xem, thấy là những miếng thịt dê nướng được xếp gọn gàng, vô cùng ngạc nhiên: " Sao trong ngực công tử lại có thể có vật này?"

"Không cho lấy đi, ta còn dùng!" Chiêu Linh đoạt lại bao thịt dê nướng, vô cùng thần bí nâng lên ôm vào trong ngực. 

Đây chính là thức ăn y lặng lẽ giấu đi sau giờ cơm tối. 

Thị nữ cười nói: "Công tử không thích ăn thịt dê, làm sao đột nhiên lại coi nó như bảo bối. Mau mau đem ra ngoài, nếu không một hồi trong chăn sẽ toàn mùi thịt dê." 

"Đã nói ra còn dùng, ngươi đi ra!" Chiêu Linh tức giận, đuổi thị nữ đi. 

Thị nữ che miệng cười trộm. Nàng hầu hạ Chiêu Linh đã lâu, đây là lần đầu tiên thấy y giấu đồ vật, hơn nữa lại còn là miếng thịt dê. Thị nữ cũng không thể làm gì, đành phải thả màn xuống, tuỳ theo ý y. 

Chiêu Linh giấu thịt nướng trong lòng, chìm vào giấc ngủ. Y muốn mang thịt dê vào trong mộng. 

Đêm đó, Chiêu Linh lại biến thành chim non như cũ, nhưng đáng tiếc, thịt dê không theo y vào trong mộng, hai vuốt chim trống rỗng. 

Y bay qua núi Nam, bồi hồi ở phụ cận nhà tranh của Việt Tiềm, tìm kiếm quả dại. Y vẫn muốn mang thêm đồ ăn cho Việt Tiềm. 

Gian nan kiếm tìm, cuối cùng phát hiện ra một cây dâu trổ rất nhiều quả lớn. Cây dâu cao vút, cành lá tươi tốt, Chiêu Linh vui vẻ vẫy cánh bay vòng quanh cành cây, sau khi tìm được một cành nhỏ trổ đầy dâu tươi, móng vuốt lập tức nắm lấy ngọn cành này, mỏ chim dùng sức bẻ nhánh cây ra. 

Advertisement

Vừa bay vừa ngậm đồ ăn, Chiêu Linh dần cảm thấy mệt mỏi, liền dừng lại nghỉ ngơi giữa đường. Y đậu lên một cành cây, lại không phát hiện ra đây chính là cây ngô đồng khi trước bản thân bị tập kích. 

Nghe âm thanh xè xè từ phía sau, Chiêu Linh sợ đến nỗi giật bắn lên, kinh hoảng bay khỏi nhánh ngô đồng, tới giữa không trung mới nhìn lại, trong miệng vẫn không quên ngậm chặt cành dâu. 

May mà chưa sợ tới nỗi đánh rơi đồ ăn. 

Từ trên cao nhìn xuống cây ngô đồng nguy hiểm phía dưới, Chiêu Linh căm giận trừng thanh xà đang treo trên ngọn cây kia. 

Không khó nhận ra, nó chính là con mãng xà xấu xa trước đây đã cắn y bị thương. Mãng xà có một đôi kim đồng sáng rực, trên lưng cũng có một đoạn vây thật dài, còn có lông bờm hệt như sư tử. 

Trong miệng còn đang ngậm cành dâu, không thích hợp để đánh nhau, hơn nữa Chiêu Linh bé nhỏ cũng biết mình không thắng được ác xà to lớn này, cuối cùng không dừng lại nữa, cơ trí bay đi mất. 

Cánh chim dùng sức, bay lúc cao lúc thấp, vất vả như vậy nhưng vẫn thuỷ chung không nỡ vứt bỏ đồ ăn đang mang theo. 

Đôi kim đồng của thanh xà nhìn theo chim Phượng đã bay xa, lười biếng nằm ngoài trên cành cây. Phượng Hoàng nhỏ ngẫu nhiên sẽ tới đây du ngoạn vào ban đêm, nó có chút ý đồ xấu, muốn bắt chim non lại, chứ không có ý định tổn thương dù chỉ một sợi lông của chim nhỏ. 

Chiêu Linh mệt gần chết, cuối cùng cũng bay được vào trong phòng ân nhân, rơi xuống giường Việt Tiềm. Trong nhà tranh rách nát vẫn tràn ngập mùi thuốc, cũng may là mùi máu tanh làm cho người ta khó chịu đã nhạt đi không ít. Chiêu LInh đậu lên cánh tay Việt Tiềm, nhảy nhảy nhót nhót tới trước lồng ngực bằng phẳng đang chập chùng kia, dán sát đầu chim vào gương mặt của đối phương, ngắm nhìn người nọ ngủ say. 

Dung nhan của Việt Tiềm an ổn, lông mày không nhíu lại như trước, vết thương trên người vẫn khét mùi thảo dược. Nhà hắn rất nghèo, không có vải, đành phải dùng lá diệp tử và dây cỏ để băng bó vết thương. 

Đặt quả dâu bên gối Việt Tiềm, Chiêu Linh nâng cánh lên xoa nhẹ mỏ chim. Y ngậm đồ vật cả một khoảng thời gian dài, miệng cũng đã tê rần. Chiêu Linh không hót không kêu, cũng không có ý định đánh thức ân nhân dậy. Y ôm khuỷu tay đặt bên gối của Việt Tiềm, nhắm mắt ngủ say. 

Vừa mệt, lại còn mỏi, Chiêu Linh ngủ vô cùng ngon.

Thật ra Việt Tiềm đã sớm tỉnh lại. Khi hắn hoá thành thanh xà, thời điểm nhìn thấy chim Phượng bé nhỏ đã biết, nó tới tìm hắn. 

Cảm giác được chim non đã ngủ say trong khuỷu tay, Việt Tiềm mới mở mắt ra. Hắn nâng cánh tay ôm chim nhỏ vào trong ngực, cúi đầu dùng cằm chà nhẹ lên lông chim. 

Chim Phượng nho nhỏ vô cùng có nhân tính, nếu nói là chim chóc, hành động của nó lại vô cùng giống với con người, may mà bản thân đã cứu được nó. Chim nhỏ này còn biết nhận thức, ban đêm rảnh rỗi sẽ bay tới đây chơi với hắn. 

Chỉ kém sẽ không nói tiếng người. 

Chim non tròn xoe chôn đầu trong cánh nhỏ, lông chim rối tung như một quả cầu, chỉ để lộ ra cái mào ngũ sắc rực rỡ trên đỉnh đầu. 

Việt Tiềm giơ tay lên, đặt chim Phượng bên người, lại xoa xoa lông chim. Dư quang hắn liếc thấy bên gối tựa hồ có vật gì đó, khi lấy tới nhìn thì phát hiện, là một nhánh cây đầy những quả dâu tươi rói. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!