Chương 5: Y cũng muốn chăm sóc ân nhân

Việt Tiềm bỏ đi manh áo đã bị quất không ra hình dạng gì, lộ ra từng vết roi hằn sâu vào thịt đến toé máu trên cánh tay và bả vai. Những địa phương bị quất nghiêm trọng nhất trên người hắn không phải là vai, mà là hai tay. 

Thường phụ hái thảo dược mang tới, nghiền nát trên phiến đá, cẩn thận từng li từng tí một thoa lên phần lưng và cánh tay Việt Tiềm. Việt Tiềm có kiên cường đến đâu vẫn đau đến cắn răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 

So với đau đớn, còn có một loại cảm xúc khác bắt đầu sinh sôi dưới đáy lòng, tựa như mãng xà hung hăng cắn xé. Ấy là thù hận. 

Phần cảm xúc âm u này tích góp trong lòng hắn, cả ngày lẫn đêm, khiến Việt Tiềm chẳng còn giống như một hài tử mười hai tuổi. 

Hài tử, vốn phải vui vẻ không buồn không lo. 

Ban đêm, để tránh động phải vết thương trên lưng, Việt Tiềm nằm úp xuống mà ngủ. 

Đây không phải tư thế thích hợp để nghỉ ngơi, ngực hắn dán xuống chiếu cói, hô hấp không thoải mái. 

Tiến vào trong mộng, Việt Tiềm cảm giác được bụng mình di trên mặt đất, uốn lượn mà đi, hoá thành mãng xà. 

Một con thanh xà có đôi kim đồng óng ả, trên lưng là vây dài hung tợn. 

Sương đêm mù mịt, thanh xà không biết mình đang ở nơi nào, nhưng nó không ngừng trườn về phía trước, bên tai tựa như nghe được tiếng người triệu hoán, âm thanh của một đám người đang xướng tụng, trang nghiêm mà dài dòng. 

Dần dần, sương mù trước mắt tản đi, trăng tròn vành vạnh chiếu sáng phía trước. Thanh xà ngẩng đầu lên, nhìn thấy miếu thờ Thanh Vương trong rừng sâu núi thẳm. 

Advertisement

Nhìn từ bên ngoài, đường vào Thần điện là một sơn động cao bằng người trưởng thành, phía trên hang núi có một miếng đá khắc tộc huy của Vương tộc Vân Việt Quốc — mãng xà Hạng Truỵ thè lưỡi uốn lượn. 

Trên lưng mãng xà được khắc trên tộc huy cũng có vây dài bờm rậm, chỉ có một điểm khác biệt với thanh xà do Việt Tiềm biến thành, chính là chiếc sừng trên đỉnh đầu. 

Hình thể thành niên mới mọc sừng, thanh xà Việt Tiềm biến thành vẫn chỉ là con non. 

Miếng gỗ khắc hình Hạng Truỵ mà Việt Tiềm đeo chính là tạo hình của tộc huy, chỉ là Hạng Truỵ được khắc rất nhỏ, hình dáng không rõ ràng, mà tộc huy được khắc trên miếu thờ Thanh Vương rất lớn, vô cùng dễ thấy. 

Điều đáng nói ở đây, mãng xà được khắc trên tộc huy có sừng, phần lưng còn mọc vây dài bờm rậm, nhìn vô cùng giống hình thái nguyên thuỷ của Rồng trong truyền thuyết. 

Thanh xà tiếp tục tiến lên, âm thanh xướng tụng bên tai cũng ngày càng rõ ràng, hiển nhiên là phát ra từ trong miếu thờ này. 

Thần miếu nguy nga tráng lệ, là một động đá thiên nhiên vô cùng rộng rãi. Giữa thạch động có đại sảnh, vài trụ đá thô to hướng lên cao, đỡ lấy đỉnh động đen kịt, mỏm đá chĩa xuống um tùm, hành lang khoét trong vách đá nhìn qua dài dằng dặc. 

Đi mãi, cuối cùng thanh xà cũng nhìn thấy mặt trăng. Ánh trăng chiếu qua khe hở trên đỉnh núi, soi thẳng xuống giữa thạch động, phủ lên thân tượng đá cao lớn chính giữa đại sảnh. 

Đó là tượng đá của Thanh Vương. 

Một vị Thần thân người đuôi rắn, tay phải nắm kỵ kích, tay trái giương cờ hiệu, diễu võ dương oai, hùng dũng vô cùng. 

Bốn phía trống trải, có vài Vu sư quỳ dưới chân tượng Thần. Bọn họ giơ cao hai tay, nhắm chặt hai mắt, không ngừng tụng niệm. 

Thanh xà lướt qua áo bào của Vu sư, đi tới phía trước tượng Thần của Thanh Vương. Nó ngửa đầu chăm chú nhìn tượng đá, cuối cùng nằm cuộn tròn bên chân Thanh Vương, đầu tựa lên đuôi rắn tạc bằng đá. Nó nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ kéo tới rất nhanh. 

Trong giấc mộng, Việt Tiềm cảm thấy vết thương trên thân thể tựa hồ cũng không đau đớn đến vậy. Mặc dù lòng hắn oán hận, nhưng cũng nhận được an ủi mơ hồ, có cảm giác như được trở về cố hương. 

Yên ắng, thư thái. 

Giống như một hài tử vừa sinh ra, được đặt vào trong nôi. 

Thanh âm của Vu sư vang vọng trong hang đá, một hồi lại một hồi.

Giấc mộng này của Việt Tiềm chỉ như một cảnh tượng hư huyễn, thế nhưng cách đó ngàn dặm, xuyên qua núi đồi ở quận Nam phía Nam núi Việt, đây lại là một cảnh tượng chân thực. 

Hai năm trước, thủ đô Vân Thuỷ thành của Vân Việt Quốc bị Dung Quốc công hãm, đại bộ phận nhân dân của Vân Việt Quốc đã trốn vào trong rừng rậm nguyên thuỷ và những đầm lầy dọc theo phía Nam núi Việt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!