Chương 47: Không cần những người khác, hắn chỉ có y

Đông qua xuân về, băng tuyết ở ngoại thành đã tan từ lâu. Hơi tuyết bốc lên theo ánh mặt trời, hong khô con đường, cây cỏ xanh mướt. 

Con đường trở về Phán cung bắt đầu xuất hiện những đoàn xe kéo dài chẳng dứt của học sinh, trong số đó có một chiếc xe bốn ngựa vô cùng đẹp đẽ, những xe ngựa khác vừa thấy đã tự giác tránh đường. Chiêu Linh ngồi trong xe ngựa, vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ngoài cửa xe còn có Việt Tiềm đi theo. 

Khi thì y đánh giá con đường ngoài xe ngựa, khi thì đánh giá người đi sát ngoài cửa xe. 

Đã lâu không gặp Việt Tiềm, lần thứ hai thấy hắn, ánh mắt cũng chẳng tự chủ được, thi thoảng lại dịch về phía hắn. 

Cánh tay phải bị thương của Việt Tiềm đã khỏi hẳn, động tác vô cùng trôi chảy, từ khi bị thương tới lúc khỏi hẳn còn chưa đầy một tháng, chẳng trách thầy thuốc trị liệu lại kinh ngạc đến nhường ấy. 

Việt Tiềm theo xe mà đi, mắt nhìn thẳng phía trước, trầm ổn ít lời. Người trong xe không gọi, hắn cũng không chủ động tiến lên ân cần hỏi han, vẫn là như cũ. 

Chiêu Linh dời tầm mắt trên người Việt Tiềm đi, nhìn những chiếc xe ngựa bên đường, lại thoáng thấy một chiếc xe ngựa vô cùng quen mắt — ấy là xe ngựa của Thất công tử. 

Xe ngựa của Chiêu Thuỵ chạy rất nhanh, như lao về phía trước mà đuổi theo. Chiêu Linh lệnh cho Vệ Hoè thả chậm tốc độ, dừng lại ven đường chờ đợi. 

Xe ngựa của Chiêu Thuỵ đuổi kịp phía sau, hắn nhấc màn xe lên, không nóng lòng chào hỏi Chiêu Linh mà còn nhìn từ đầu tới chân Việt Tiềm một lần, hỏi: "Công tử nhà ngươi đã ban thưởng cho ngươi chưa?"

Hắn vẫn còn nhớ mãi chẳng quên chuyện này. 

Ngày ấy, Việt Tiềm cứu Chiêu Linh ở Nguyệt các, Chiêu Thuỵ cũng có mặt tại đó, đã đề nghị Chiêu Linh ban thưởng thật nhiều cho Việt Tiềm, còn nói muốn "tự móc tiền túi", ban thưởng hai mỹ cơ cho Việt Tiềm. 

Việt Tiềm đúng mực nói: "Hồi bẩm Thất công tử, ngày thường công tử nhà ta đã ban thưởng rất nhiều." 

"Ngày thường cũng sẽ thưởng mỹ nhân cho ngươi sao?" Chiêu Thuỵ chớp mắt nhìn Chiêu Linh, hắn biết ngày thường Biệt đệ của Chiêu Linh cũng chẳng có mấy mỹ cơ, mới cố ý hỏi như thế. 

Thật sự là hết chuyện để hỏi. 

Việt Tiềm đang định đáp lại, Chiêu Linh đã thò đầu ra từ trong xe ngựa, nhìn về phía Chiêu Thuỵ rồi chậm rãi nói: "Thất huynh, ta đang xây dựng Phủ đệ trong thành, lại thiếu mất mấy cây gỗ lim. Nghe nói Thất huynh cũng đang muốn sửa nhà, có muốn tặng ta hai cây gỗ không?" 

Sắc mặt Chiêu Thuỵ thay đổi ngay tắp lự, nói quanh co: "Ta còn chưa đòi Bát đệ là tốt lắm rồi, ta đây còn thiếu thốn đủ thứ…" 

Chiêu Linh hơi nhíu mày lại, nói: "Sao lại thiếu thốn đủ thứ, không phải là không thiếu mỹ nhân sao?" 

Bát đệ, ta sai rồi. 

Chiêu Thuỵ ăn phải quả đắng, đồng thời cũng tự mình hiểu ra, vấn đề nằm ở chỗ "mỹ nhân". Bát đệ không phải thùng cơm vô học, bình sinh chỉ có ham m. uốn tửu sắc giống hắn. 

Chính Bát đệ không ham người đẹp rượu ngon, còn ghét cay ghét đắng những người hầu sa vào tửu sắc. 

Đạo đức tốt, khiến người ta khâm phục. 

Chiêu Thuỵ ảo não chui vào xe, xe ngựa của hắn nhanh chóng lao về phía trước, chớp mắt đã không còn tung tích. 

Thật ra Chiêu Linh cũng chẳng muốn đòi gỗ lim của hắn, y biết hắn nghèo. 

Xe ngựa chậm rãi tiến lên, Chiêu Linh khoác một tay lên cửa sổ, đầu vẫn còn thò ra bên ngoài. Y nhìn cây cối xanh biếc bên đường hẻm, chim chóc hót vang, còn có những con ngựa khoác theo cờ phiên, gió xuân mơn man trên gương mặt khiến lòng người vô cùng khoan khoái. 

Y lại liếc mắt nhìn Việt Tiềm bên cạnh cửa sổ, người này vẫn luôn trầm tĩnh ít lời, khiến người ta không thể suy đoán được nội tâm của hắn. 

Mỹ nhân. 

Hắn thích mỹ nhân sao? 

Xe ngựa đi tới cửa Phán cung, Việt Tiềm đỡ Chiêu Linh xuống xe. 

Một tay hắn đỡ tay Chiêu Linh, tay còn lại đỡ hờ phía sau lưng, động tác đúng chỗ, chăm sóc chu đáo, không thể soi mói. 

Hành động ấy của hắn xuất phát từ thân phận người hầu, hay là vẫn xen lẫn cả tình cảm khác? 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!