Chương 46: Quanh quẩn không đi

Sắp đến Tết, chợ ven chân thành cực kỳ náo nhiệt, ngựa xe như nước, tiếng người huyên náo.

Việt Tiềm điều khiển xe ngựa đi vào bãi đất trống, lần này hắn không một thân một mình, trong xe còn có một người khác. 

Nghe tiếng người nói cười ầm ĩ, Thường phụ ngồi cách một tấm màn hỏi: "Chính là nơi này sao?" 

"Phải." Việt Tiềm dừng hẳn xe ngựa, sau đó xuống xe. 

Hắn lặng lẽ tiến vào trong đám người, mua những thứ đồ cần thiết. Thường phụ ở lại toa xe, lặng lẽ vén một góc rèm lên, nhìn từ khe hở ra bên ngoài. 

Ông mặc quần áo của người Dung, vấn một búi tóc của người Dung, khi không mở miệng, cũng chẳng ai biết ông không phải người Dung Quốc mà chỉ là một kẻ ngoại lai. 

Thường phụ vô cùng cẩn thận, vẫn chọn ở lại trong xe. 

Ở căn nhà trên đất Tề phía Nam, ông vốn đã ít ra ngoài, sau khi rời khỏi nhà tới nơi phụ cận tường thành lại càng thêm cẩn thận. Ngoài cửa thành có binh sĩ trông thành, thi thoảng những binh sĩ ấy cũng sẽ xuất hiện trong chợ. 

Thoáng thấy một binh sĩ đi qua bên cạnh xe, Thường phụ nhẹ nhàng buông rèm xe xuống, sợ bị nhìn thấy. Ông đã hình thành thói quen trốn trốn tránh tránh. 

Không bao lâu sau, Việt Tiềm nhấc theo một con ngỗng, một vò rượu đầy, thả vào trong buồng xe. 

Con ngỗng vẫn còn sống, không ngừng bay nhảy trong buồng xe, Thường phụ dùng một tay túm lấy nó, áng chừng một chút rồi cười: "Mập thật." 

Âm giọng ông không lớn, trong chợ lại vô cùng ồn ào, chỉ có hai người họ nghe được. 

Hấp hay kho thì ngon hơn đây, hình như kho vẫn là ngon nhất. 

Ngỗng mập như cảm giác được nguy hiểm, kêu ịch ịch mấy tiếng. 

Việt Tiềm buông rèm xe xuống, rời đi lần thứ hai, còn phải mua thêm những thứ khác, tích trữ hàng Tết. 

Đây là lần đầu tiên hắn ăn Tết tại Dung Quốc. Tám năm khổ cực trong Hữu uyển đã khiến người ta quên mất năm tháng, cũng chẳng nhớ nổi mỗi năm còn có những dịp này. 

Chờ thêm một lúc lâu, Việt Tiềm mới quay trở lại. Lúc này hắn gánh một túi lương thực, tay còn lại xách một chiếc giỏ trúc lớn. Trong giỏ trúc chất đầy đồ ăn, nào là thịt tươi, thịt khô, măng ướp, dưa ngâm, dầu muối và đủ các thứ gia vị. 

Sau khi Việt Tiềm nhét đồ ăn vào trong xe, Thường phụ cầm mỗi thứ lên xem thử một lần, vô cùng ngạc nhiên: "Hoá ra chợ ngoài thành còn có cả những thứ vô cùng quen thuộc của dân Vân Việt sao?" 

Sản vật Vân Việt Quốc vô cùng dồi dào, thế nhưng nhân khẩu Dung Quốc lại không nhiều như vậy, chợ ven Đô thành cũng chẳng náo nhiệt đến như thế. 

Trước khi vong quốc, Vân Việt Quốc cũng đã có nhiều dấu hiệu suy yếu. Binh nghèo nhưng hiếu chiến, nhân khẩu giảm mạnh, dân sinh khó khăn. 

Việt Tiềm vội vàng lái xe ra khỏi chợ. Xe ngựa đi qua cửa thành phía Nam, nhìn qua cửa thành có thể thấy nội thành vô cùng phồn hoa. Thường phụ vén một góc rèm lên quan sát, cảm thán: "Quả là huy hoàng, Dung Quốc còn đương trong thời kỳ cường thịnh." 

Đáy lòng lại chẳng tránh được buồn thương, Đô thành Vân Thuỷ của Vân Việt Quốc, giờ chỉ còn là một bãi phế tích. 

Xe ngựa rong ruổi trên đường, bức tường lớn của Đô thành dần bị bỏ lại phía sau. Việt Tiềm nói: "Chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, Dung Quốc không vồn vinh đến như vậy, cuộc sống của bách tính cũng không yên ổn."

"Dung Quốc và Duy Quốc chiến tranh gần mười năm nay, hàng năm đều chinh chiến, thuế má lao dịch nặng nề, bách tính vô cùng khổ sở. Thậm chí có những người Dung vì trốn tránh lao dịch mà không tiếc tự khiến chính mình tàn phế. Hiện nay, Duy Quốc được xem như minh chủ các nước phía Bắc, mà Dung Quốc thân là đại quốc phía Nam, lại chẳng thể dung hợp được các nước phía Nam." 

Đây là lần đầu tiên Việt Tiềm nhắc tới quốc sự Dung Quốc trước mặt Thường phụ, khiến ông cảm thấy vô cùng bất ngờ. 

Lúc này xe ngựa đã tiến vào trong rừng trong núi. Đường núi xóc nảy, Việt Tiềm thả chậm tốc độ xe, thong thả thuật lại: "Dung Vương khi còn trẻ trung cũng được coi là minh chủ, tuổi già trầm mê tửu sắc, tin yêu tiểu nhân, tư tưởng bảo thủ. Nếu hắn sớm ngày về trời, Thái tử Chiêu Môi có thể tiếp bước, nhưng cứ giữ nguyên tình thế này tám năm, mười năm nữa, Dung Quốc ắt sẽ từ thịnh chuyển suy." 

Thường phụ nghe xong trợn mắt há mồm: "Ngày nào ngươi cũng tới học viện trong thôn, hoá ra là để nghe Phu tử giảng về quốc sự Dung Quốc?" 

Việt Tiềm chậm rãi bảo: "Phu tử giảng ưu điểm của các chính sách, phần lớn chỉ nhắc tới chuyện Đại Quốc." 

Dù sao thân là Phu tử Đại Quốc, tới Dung Quốc dạy học nào có gan giám nói xấu Dung Quốc. Bị trục xuất chỉ là chuyện nhỏ, chọc giận Quốc quân Dung Quốc, ắt sẽ bị tru diệt. 

Thường phụ hỏi: "A Tiềm, ngươi nghe những điều ấy từ đâu?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!