Chương 45: Bắt đầu

Hừng đông, cốc nến nhỏ bên giường đã cháy gần hết. Bốn phía tối tăm, Việt Tiềm tỉnh lại, vừa mở mắt mới ý thức được đây không phải phòng ngủ của mình. 

Xung quanh mờ tối, chẳng có cách nào phân biệt được phương hướng, mà trong lòng hắn còn một người đang kề sát vào ngực. Nhiệt độ ấm áp từ thân thể đối phương kề đến, xúc cảm đọng lại trên da thịt, mùi hương nhàn nhạt vẩn vương quanh chóp mũi, tất cả đều khiến Việt Tiềm nhớ tới những gì đã xảy ra đêm qua. 

Đêm qua, hắn ở lại phòng ngủ của Linh công tử, cùng giường chung gối một đêm. 

Chiêu Linh vẫn còn đang trong giấc mộng. Y nằm nghiêng trong lòng hắn, đầu gối lên vai Việt Tiềm, một cánh tay vắt qua eo hắn, tư thế ôm ấp không một kẽ hở, vô cùng thân mật. 

Chỉ cần cúi đầu, Việt Tiềm đã có thể hôn lên mặt người trong ngực. Cũng chỉ cần động tay, là sẽ chạm được cánh tay trần trụi rơi ra bên ngoài của người ấy. 

Người trong lòng ngủ rất say, tiếng hít thở vô cùng vững vàng. Y vẫn giữ nguyên tư thế trước khi ngủ, đè lên nửa người Việt Tiềm, cánh tay cũng ôm khư khư lấy hắn, chẳng chịu buông ra. 

Tư thế ấy khiến Việt Tiềm động cũng chẳng dám động, càng không thể đứng dậy, ắt sẽ khiến Linh công tử tỉnh lại. 

Chỉ cần nhớ tới chuyện đêm qua, khí huyết Việt Tiềm đã lại dâng trào, mà Linh công tử khi ngủ say tất nhiên là dễ dỗ dành hơn những lúc người tỉnh táo. 

Việt Tiềm như đã lâm vào tình huống chẳng thể làm gì. Cánh tay bị thương của hắn ôm lấy bả vai Chiêu Linh, cẩn thận từng ly từng tí một, hệt như đang ôm búp bê sứ, cũng giống như chẳng biết nên đặt tay ở nơi nào, đành phải cẩn thận chạm xuống thật nhẹ. 

Bóng đêm đen đặc ngoài cửa sổ đã tan đi phần nào, chân trời dần ửng lên ánh sáng yếu ớt. Việt Tiềm cần rời đi trước khi trời hửng sáng. Sau khi trời sáng, người hầu phụ trách quét tước sẽ tiến vào chủ viện, phát hiện ra hắn qua đêm tại phòng ngủ của Linh công tử. 

Linh công tử muốn làm gì thì làm, không cần kiêng kỵ, nhưng dù phát sinh quan hệ với Linh công tử, Việt Tiềm vẫn có suy nghĩ của riêng mình. 

Hắn chậm rãi rút cánh tay trái bị đè lên ra, sau đó bò dậy, dùng bàn tay đỡ lấy gáy Linh công tử, săn sóc kê gối xuống dưới đầu người ấy. 

Cả quá trình này, động tác của Việt Tiềm dịu dàng đến bất ngờ. 

Sau khi đứng dậy, hắn kéo lại góc chăn. Chăn đã lướt xuống bên hông hai người, trừ việc vạt áo chưa cởi, áo bào của Việt Tiềm cũng coi như chỉnh tề, y phục của Linh công tử lại vô cùng ngổn ngang, vạt áo bung xoã, cổ áo mở rộng, lộ ra cái cổ và khuôn ngực trắng nõn. 

Đêm qua hai người kề da kết thân, chẳng còn thân mật cách quần áo như những lần trước nữa. 

Việt Tiềm nhẹ nhàng kéo chăn lên cao, đắp tới kín cổ Linh công tử, chỉ để lộ ra gương mặt đang say ngủ, còn tỉ mỉ nhét lại góc chân cho y. 

Trời đã rạng sáng, không chỉ ngọn đèn cháy hết, nhựa thông trong lò lửa cũng bập bùng sắp cạn, nhiệt độ trong phòng cũng dần hạ xuống, khiến người ở trong cảm thấy lạnh lẽo. 

Việt Tiềm cầm thắt lưng và phát quan trong tay, vấn tóc rồi xốc màn giường lên, quay lưng về phía giường rồi đi ra ngoài. Nếu thấy được bộ dạng này của hắn đi từ phòng Linh công tử ra, dù có là ai đi chăng nữa, hẳn cũng sẽ suy đoán cùng một chuyện, kinh hoàng thất sắc. 

Hắn đi ra khỏi phòng ngủ của Linh công tử, nhẹ nhàng đóng cửa lại, lẩn vào bóng đêm đã gần như tan biến, thừa dịp trời còn chưa sáng mà quay trở về gian phòng của mình. 

Trời đã hửng sáng. Giữa ngày đông giá rét, sân trước yên tĩnh không một tiếng động, cũng chẳng một ai thấy điều gì. 

Khi Việt Tiềm bò dậy, Chiêu Linh đã tỉnh rồi. Nhưng bởi còn buồn ngủ, y chẳng mở mắt ra, cũng không hề có ý giả bộ ngủ. Nghe tiếng bước chân rời đi vội vàng của hắn, cho tới khi tiếng đóng cửa khẽ khàng vang lên, Chiêu Linh mới ngạc nhiên mở mắt ra. 

Y vùi người trong chăn ấm, vẩn vương quanh chóp mũi là mùi hương và độ ấm còn sót lại của Việt Tiềm. Chiêu Linh im lặng nhớ đến cách đối xử của Việt Tiềm với chính y khi còn đang "ngủ". 

Rõ ràng còn dịu dàng, còn đong đầy tình ý hơn là những lúc mình tỉnh táo. 

Thực sự… khiến cho người ta rung động từ tận đáy lòng. 

Mặt trời mùa đông đã treo cao trên đỉnh đầu, rực rỡ nhưng lại chẳng chút hơi ấm. Bên ngoài đình viện vang lên tiếng quét sân sàn sạt, thi thoảng còn thoáng có tiếng người. 

Chiêu Linh vừa mới rời giường, người được Quân phu nhân phái tới cũng đã đợi sẵn ngay ngoài cửa, giục y hồi cung. 

Hai thị nữ hầu hạ Chiêu Linh thay y phục, lại vấn búi tóc, hệt như thường ngày. 

Chiêu Linh ngồi một mình trước gương. Tâm tình y không tệ, cuối cùng cũng liếc nhìn thái giám đứng bên ngoài cửa một cái: "Trở về bẩm báo Quân phu nhân, nói rằng tất cả của ta đều mạnh khoẻ." 

Thái giám nói: "Quân phu nhân sai thần hỏi khi nào công tử sẽ trở về?" 

Chiêu Linh trả lời: "Hôm nay." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!