Chương 44: Bản năng

Chủ viện vốn yên tĩnh bây giờ đèn đuốc sáng choang, tôi tớ tấp nập xuyên qua sân trước, bóng dáng như dệt cửi, ra ra vào vào đại viện. Tất cả đều chủ vì chủ nhân đột nhiên trở về. 

Quét sạch phòng ngủ của chủ nhân, thay đổi chăn đệm, lại hun nóng lò sửa, nhen lửa châm hương, chuẩn bị canh gừng chống lạnh… 

Chủ viện vắng bóng chủ nhân ngày thường như rơi vào trạng thái ngủ say, tới khi chủ nhân trở về, đột nhiên thức tỉnh, bừng bừng sức sống. 

Việt Tiềm đốt đèn chiếu sáng, mặc lại quần áo đã cởi ra. Không có tỳ nữ hỗ trợ, hắn mặc cực kỳ chậm, mỗi khi kéo lại thắt áo cũng vô cùng gian nan, đành phải dùng cả tay lẫn răng buộc chặt vạt áo lại. 

Hắn tốn không ít thời gian trong phòng, đợi tới cuối cùng cũng ăn mặc chỉnh tề, vừa định ra khỏi phòng, khi ngẩng đầu lên đã thấy một bóng hình yểu điệu đang lượn lờ trước cửa sổ. 

Là thị nữ của Linh công tử. 

"Việt hầu có ở đây không? Công tử cho gọi Việt hầu." Thị nữ đứng bên ngoài, nhẹ nhàng gõ cửa. 

Việt Tiềm ứng tiếng: "Đã biết." 

Bên ngoài nhanh chóng im lặng. Thị nữ đã rời đi. 

Việt Tiềm mở cửa phòng, ánh đèn sáng chói bên sân trước lập tức đạp vào mắt. Chủ viện tĩnh mịch đã khôi phục lại vẻ náo nhiệt ngày xưa, thư phòng đen kịt của Linh công tử cũng được đèn dầu chiếu rọi, đèn đuốc sáng như ban ngày, bóng dáng người hầu kẻ hạ không ngừng đan xen. 

Hẳn Linh công tử đang ở trong thư phòng. Quản gia bưng một bát canh nóng đi về phía thư phòng, người hầu kẻ hạ vẫn còn đang không ngừng bận rộn trong phòng ngủ của Linh công tử, còn chưa dọn dẹp thoả đáng. 

Việt Tiềm đứng dưới bậc thềm ngoài thư phòng, chắp tay trình từ: "Công tử, Việt Tiềm có mặt." 

Trong phòng, Chiêu Linh vừa nhận lấy chén canh nóng trong tay quản gia. Y vừa nghe đã đặt chén canh xuống, ánh mắt nhìn chăm chăm vào người đang đứng ngoài cửa hành lễ. 

Dưới bậc thềm cổ kính, Chiêu Linh chỉ thấy bóng dáng cao to, im lặng mà trang nghiêm, còn thấy được hai tay hắn đang chắp lại. 

Quả nhiên hệt như lời thầy thuốc nói, cánh tay của hắn lành vết thương rất nhanh. 

Y ra lệnh: "Tiến lên." 

Như có ý đè nén tâm tình, Chiêu Linh rời ánh mắt đi, nhìn về phía quản gia đang đứng bên cạnh, hỏi: "Bồn tắm nước nóng đã chuẩn bị xong chưa?" 

Quản gia vội vàng đáp: "Lão nô sẽ giục phía nhà bếp ngay!" 

Mặc dù đã là một lão già, quản gia đi đứng nhanh nhẹn, chớp mắt đã mất bóng dưới đình viện xa xa. 

Việt Tiềm đi vào thư phòng, bước tới trước mặt Chiêu Linh. Trong phòng ấm áp, lò lửa cháy đỏ, mười mấy cốc đèn trên giá cũng được thắp sáng, chiếu rọi gương mặt chủ nhân trong phòng. 

Linh công tử vẫn còn đang mặc lễ phục, ngồi trước bàn sách. Thường ngày y vẫn luôn ngồi ở nơi ấy, chỉ là trước mặt bây giờ là bát canh nóng, chứ không phải sách thẻ tre hay sách lụa. 

Nghe tiếng bước chân, Linh công tử vẫn không ngẩng đầu lên mà cúi đầu uống canh. 

Ngày đông tại ngoại ô — đồng nội vô cùng lạnh giá, huống hồ là sau khi trời tối, gió rít càng tê buốt hơn so với ban ngày, tiết trời lạnh tới phát run. 

Chiêu Linh chậm rãi ngẩng đầu lên hỏi: "Cánh tay phải bị thương của ngươi đã khá hơn chút nào chưa?" 

Cánh tay phải của Việt Tiềm buông xuống bên người vô cùng tự nhiên, nhìn bề ngoài chẳng chút thương tích, ống tay áo sạch sẽ không một vết máu loang. 

"Hồi bẩm công tử, sau khi được thầy thuốc trị liệu đã không còn gì đáng ngại, một khoảng thời gian nữa sẽ lành hẳn." Khi nói chuyện, Việt Tiềm lại chắp hai tay phía trước, động tác vô cùng trôi chảy, cánh tay bị thương cũng chẳng còn đau đớn. 

Chiêu Linh đã được nghe thầy thuốc kể lại về tình trạng của Việt Tiềm từ lâu, nhưng y vẫn không quá tin tưởng những lời thầy thuốc nói, lại càng không tin những lời Việt Tiềm nói, bởi người này vẫn luôn phản ứng vô cùng chậm chạp với đau đớn. 

Nhận lấy khăn lụa trong tay thị nữ, y đẩy bát canh nóng mới uống được hai ngụm qua bên cạnh, ra lệnh cho Việt Tiềm: "Kéo ống tay áo lên, mở băng vải ra." 

Mệnh lệnh khiến người ta sinh lòng nghi hoặc, những Việt Tiềm vẫn nghe theo. 

Hắn cuốn ống tay áo bên phải lên, mở băng vải ra dưới sự trợ giúp cẩn thận của thị nữ, để vết thương hiện ra rõ ràng. Động tác bóc băng vải của thị nữ vô cùng cẩn thận, chỉ lo sẽ làm Việt Tiềm đau. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!