Một lượng lớn vệ binh Đô thành tràn vào trong Phủ đệ, lục tung toà đại trạch này lên, chỉ sợ bên trong còn có thích khách khác đang lẩn trốn.
Chiêu Linh bị tuỳ tùng ôm ra khỏi cửa lớn Phủ đệ, thấy binh lính phía trước đang vội vã chạy lại, hai người dẫn đầu ghìm chặt một nam tử đang bị thương. Vạt áo kẻ ấy be bét máu, thi thoảng còn ộc máu tươi ra, đã không thể nào trốn chạy được nửa.
Quá nửa hẳn là rơi xuống từ trên cao, nội tạng dập nát.
Binh sĩ ấn gã quỳ xuống trước mặt Chiêu Linh. Kẻ ấy vô cùng hoảng hốt, cũng chỉ còn thoi thóp.
Binh sĩ lại tiến lên thuật lại: "Bẩm báo công tử, bắt được một tên thích khách!"
Chiêu Linh liếc nhìn thích khách một cái, nói với người bên cạnh: "Việt Tiềm, ngươi tới xác nhận."
Sau khi tiến lên xác nhận rõ ràng, Việt Tiềm gật đầu: "Đây đúng là kẻ đã quăng dây thừng chạy trốn."
Thương tổn trên cánh tay hắn cũng do chính kẻ này ban tặng.
Chiêu Thuỵ kéo cao ống tay áo, nhào lên túm cổ thích khách, phẫn nộ chất vấn: "Khai mau! Ai đã sai ngươi tới đây ám sát?!"
Thân thể thích khách mềm nhũn, tuỳ ý để hắn lắc mạnh, đã không thể nói thành lời được nữa, cũng chỉ thở ra, không hít vào được.
Chiêu Linh không kích động như Chiêu Thuỵ, vô cùng bình tĩnh hỏi lại binh sĩ: "Còn một kẻ nữa đâu?"
Theo lời Việt Tiềm, trên lầu có tới ba kẻ rình rập, hắn đã giế. t chết một người, hai kẻ khác chạy trốn, nhóm này có ít nhất là ba người.
Binh sĩ lập tức uốn gối quỳ xuống đất. Bọn họ là binh lính trông coi Phủ đệ, đáy lòng cũng biết bình thất trách, chắc chắn sẽ bị trị tội. Một người trong đó lên tiếng: "Bẩm báo công tử, còn một kẻ khác đã chạy về phía Tây thành, còn đang truy bắt!"
Chuyện hôm nay xảy ra sẽ truyền tới tai Quốc quân rất nhanh, đến khi ấy, binh lính trông coi Phủ đệ như bọn họ, chết cũng không hết tội.
"Ta không quan tâm các ngươi dùng cách nào, nhất định phải bắt được kẻ trốn chạy kia." Chiêu Linh đứng thẳng, nhìn xuống những binh linh đang quỳ trên đất, không giận tự uy.
Y không để ý đến binh lính đang quỳ nữa, lướt qua những người này rời khỏi.
Chiêu Thuỵ theo sát phía sau Chiêu Linh, không quên dặn dò thêm mấy câu: "Nhất định phải bắt sống, sau đó thẩm vấn xem ai sai khiến đằng sau!"
Thật ra không cần thẩm vấn, cũng có thể biết ai đứng đằng sau.
Chiêu Linh không truyền lệnh bắt sống, bởi sống hay chết chẳng quan trọng, dù có chết hết, thi thể để lại tại đây cũng có thể tra ra được thân phận của ba kẻ này.
Leo lên xe ngựa, Chiêu Linh nhìn Việt Tiềm đang đứng ngoài cửa xe. Toàn bộ tay phải của hắn đã bị nhuộm thành sắc đỏ thẫm, mặc dù vết thương đã được băng bó qua loa, nhưng máu đỏ vẫn chảy dọc theo ngón tay, không ngừng nhỏ xuống.
Mặt mày hắn vô cùng bình tĩnh, hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra, thế nhưng chỉ Chiêu Linh biết hắn đang chịu đựng đau đớn đến mức nào, chỉ khẽ động cũng đã cau mày lại.
Chưa cần kiểm tra vết thương của hắn, không hỏi bị thương nặng thế nào, nhìn lượng máu chảy xuống cũng biết vết thương ấy rất sâu.
Mùi máu của Việt Tiềm khiến Chiêu Linh cảm thấy nôn nóng, hồi hộp, cảm giác này vô cùng quen thuộc.
Chiêu Linh nghĩ: Hắn đã cứu ta hai lần.
Một lần tại trại ngựa, một lần là hôm nay.
Thật ra không chỉ có hai lần. Còn một lần từ rất nhiều năm trước, khi còn ở Hữu uyển, y đã hoá thành chim Phượng trong mộng, bị Thanh xà khổng lồ cắn bị thương, cũng là Việt Tiềm đã cứu y.
Chiêu Thuỵ ngồi chung đã bình tĩnh lại từ bao giờ, bây giờ vô cùng kích động, âm giọng cũng rất lớn: "Ta vừa nghe "keng" một tiếng cực lớn thôi, còn chưa nhìn rõ cái gì xảy đến, đáy lòng đã biết chuyện này không ổn rồi!"
"Đỉnh đồng lớn như thế nện xuống, ta muốn la cũng chẳng la nổi, sợ đến mức không cử động nổi, cũng chẳng nhấc chân lên mà chạy được."
Chiêu Thuỵ ôm ngực, khi đó thật sự sợ đến choáng váng, giờ nghĩ lại đáy lòng vẫn còn hoảng hốt.
Trong chốc lát, bàn tay béo múp của hắn rời khỏi ngực, nhìn Việt Tiềm đứng ngoài cửa sổ, đôi mắt ti hí như sắp phát sáng lên: "Chúc mừng Bát đệ, bên cạnh ngươi có một vị lực sĩ đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!