Chương 37: Khiến chính bản thân tỉnh táo lại

Bến tàu ở Nam thành, thuyền lớn của Hữu doanh phía Bắc vừa mới cập bờ, Việt Tiềm đã lấy một túi lương thực trong buồng xe ra, còn nhặt quần áo da dê cạnh chỗ ngồi lên. Hắn xuống xe, đi về phía thuyền lớn. 

Trình tự hối lộ binh sĩ hệt như trong quá khứ, Việt Tiềm đưa lương khô và quần áo chống lạnh cho Phàn Ngư. Phàn Ngư kích động nắm chặt những vật trong tay rồi ôm vào ngực, trong mắt tràn đầy cảm kích. 

Ngày đông trong Hữu uyển vốn chẳng có quần áo chống lạnh, từ sau khi bắt đầu mùa đông, ngày nào Phàn Ngư cũng lạnh đến phát run. 

Xoa bộ quần áo da dê ấm áp này, Phàn Ngư vội hỏi: "A Tiềm, sao ngươi biết hôm nay chúng ta sẽ tới?" 

Không chỉ tính được ngày, thời gian cũng cực kỳ chuẩn xác. 

"Ta tính ngày mặt trời." Việt Tiềm quét mắt nhìn những nô lệ khác trên thuyền, hắn cũng từng là một trong số bon họ, chưa bao giờ quên. 

Hắn nhớ sau khi bắt đầu mùa đông, mỗi tuần Hữu doanh phía Bắc sẽ vận chuyển cá tới bến tàu Nam thành một lần. 

Phàn Ngư cảm khái: "Haiz, thời gian trôi nhanh quá, khổ công ngươi còn phải nhớ tới ta."

Y không chăm sóc hay nuôi nấng Việt Tiềm trong Hữu uyển như Thường phụ, nhưng Việt Tiềm vẫn thường xuyên mang thương thực cho y, ngày đông cũng chẳng quên đưa quần áo. 

Việt Tiềm nói nhỏ: "Ta chưa bao giờ quên những ngày trong Hữu uyển." 

Mỗi khi đi tới bến tàu Nam thành, nhìn những chiếc thuyền lớn đi từ Hữu doanh phía Bắc tới, lại thấy những nô lệ người Vân Việt trên tàu, đáy lòng Việt Tiềm luôn nghẹn lại, cực kỳ khó chịu. 

Phàn Ngư tròng quần áo da dê lên người, cảm thấy vừa rộng vừa ấm, đến đêm còn có thể thay cả chăn đệm, vui vẻ bảo: "Bây giờ ta cũng rất tốt, có ăn có mặc." 

Bến tàu người đến người đi, thi thoảng lại có người qua đường nhìn về phía họ, biểu cảm của binh lính sau lưng cũng dần thiếu kiên nhẫn. Lúc này, những nô lệ khác đã bắt đầu mang sọt trúc đựng cá lên bến tàu. 

Phàn Ngư giục: "A Tiềm, ngươi đi đi."

Việt Tiềm nói: "Bảo trọng." 

Từ biệt Phàn Ngư, Việt Tiềm xoay người đi, cũng chẳng chú ý tới mười mấy đôi mắt khát khao phía sau. Hắn thường xuyên cứu tế Phàn Ngư, tất cả các nô lệ trên thuyền đều biết. 

Đã nhiều năm trôi qua, nô lệ người Vân Việt trong Hữu uyển vẫn nhớ hắn là nhi tử của Vân Việt Vương, thân phận này từng được bao người mơ ước. 

Sau khi lái xe rời khỏi bến tàu Nam thành, trông thấy kiến trúc Vương cung nguy nga tráng lệ phía xa, phảng phất như đang nhắc nhở Việt Tiềm nơi này là Đô thành Dung Quốc, mà hắn chỉ là một kẻ ngoại lai. 

Vân Việt Quốc đã trở thành quá khứ, cố hương trong ký ức cũng từ từ mờ đi. Mỗi lần trông thấy Vương cung Dung Quốc, hắn chỉ nghĩ, Ling công tử đang ở nơi ấy. 

"Giá!" Việt Tiềm giục ngựa, vội vàng lái xe tới thẳng cửa thành phía Nam. Hắn phải ra khỏi thành. 

Trở về Biệt đệ, Việt Tiềm tiến vào trong chủ viện. Nhìn sân trước trống rỗng, hắn mới ý thức được nơi này hiu quạnh đến thế nào. Cửa phòng ngủ của Linh công tử đóng chặt, thị nữ không thấy bóng, trừ Doãn hộ vệ, tuỳ tùng cũng theo Linh công tử rời đi cả. 

Những ngày đông còn lại, Việt Tiềm chỉ có tự do. 

"Việt hầu!" 

Doãn hộ vệ cầm hai thanh kiếm đến, đứng một bên gọi lớn. 

"Ta thấy Việt hầu cũng có bội kiếm, biết sử dụng kiếm, Việt hầu chịu luận bàn cùng ta không?" 

Những tuỳ tùng khác đều đi theo Linh công tử trở về thành, chỉ một mình Doãn hộ vệ ở lại. Hắn muốn tìm người luận bàn cũng chỉ có thể tìm tới Việt Tiềm. 

Bội kiếm bên hông Việt Tiềm chỉ như trường kiếm dùng để trang trí. Hắn nói: "Truyền kiếm cho ta." 

Trường kiếm không hợp để luận bàn, huống hồ thanh kiếm này còn là hàng giá rẻ. 

Một cây đoản kiếm được ném tới. Việt Tiềm nắm chặt cán kiếm rồi rút kiếm ra, một tay cầm kiếm chém hai cái vào không khí, uy vũ sinh uy. 

Ngày nào cũng nhìn Doãn hộ vệ múa kiếm ra chiêu, mắt thấy tai nghe, ít nhiều cũng học được mấy chiêu. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!