Chương 36: Ngươi mang qua cho hắn

Sáng sớm, Chiêu Linh mặc lễ phục đi ra khỏi Biệt đệ. Việt Tiềm đỡ y lên xe ngựa, nô bộc, nữ tỳ đứng cả ngoài sân, khom lưng một loạt cung tiễn chủ nhân rời đi. 

Chiêu Linh ngồi trong toa xe, tuỳ tùng cũng hạ màn xe xuống. Y vén màn xe lên, nhìn thấy Việt Tiềm đứng đầu đoàn tiễn đưa. Đầu tóc áo quần hắn đoan chính, hai tay khép lại, thân thể hơi nghiêng về phía trước làm lễ tiễn đưa. 

Ánh mắt y rơi lên khuôn mặt của hắn, lướt qua đôi chân dài, vòng đến eo thân. Đêm qua mình cùng ăn nằm với hắn, ôm ấp dưới ánh đuốc màu cam, còn hôn môi, làm những chuyện thân mật nhất. 

Từ biểu cảm chẳng nhìn ra được bất cứ tình cảm nào của hắn, hắn luôn lạnh lùng tựa như ngày đông băng giá trong núi Nam. 

Màn xe bị thả xuống, che khuất bóng dáng Việt Tiềm, cũng chặn lại gió Bắc ngày đông. 

"Xuất phát." 

Chiêu Linh ngồi trong buồng xe, vỗ nhẹ tay ra tiếng. Xe ngựa theo tiếng khởi hành, bánh xe lăn tròn, chuông treo cũng vang lên lanh lảnh. 

Nghe thấy tiếng chuông, Việt Tiềm ngẩng đầu lên, nhìn theo chiếc xe bốn ngựa quen thuộc đưa Linh công tử đi xe. Xe ngựa chạy về đường lớn, tốc độ cũng nhanh dần, cuối cùng cây cối xa xa cũng che đi thân xe, dù có dõi tầm mắt, cũng chẳng còn nhìn thấy nữa. 

Linh công tử hồi cung, mang theo một đám tuỳ tùng. Y đi rồi, nhân lực trong Biệt đệ giảm hẳn phân nửa, đại viện ở ngoại thành càng thêm phần cô quạnh. 

Trở về Biệt đệ, Việt Tiềm băng qua mấy cánh cửa, đi thẳng tới chủ viện. Hắn leo lên bậc đá dẫn tới phòng của Linh công tử, đẩy cửa thư phòng ra. Trong phòng vừa thanh nhã, vừa sạch sẽ, ba bó sách thẻ tre lớn đặt bên cửa nhìn lại càng chướng mắt hơn. 

Việt Tiềm gọi thêm hai người hầu nữa, cả ba người khiêng sách thẻ tre tới sau nhà xe. Sách thẻ tre phải dùng xe mới vận chuyển về Tàng thất được. 

Việt Tiềm vôi vàng lái xe hai ngựa vào trong thành, đi lên con đường lớn hướng thẳng về phía Đô thành. Hắn đuổi kịp xe ngựa của Linh công tử trên đường, cùng đi xuyên qua cửa thành phía Nam, tiến vào trong thành. 

Điểm khác biệt duy nhất là xe ngựa của Linh công tử đi lên đường lớn hướng thẳng về phía Vương cung, tiến thẳng đến cửa cung rồi đi vào trong cung cấm, còn Việt Tiềm, sau khi vào thành phải đi men theo một con đường đất, đi tới Tàng thất phía Nam thành. 

Khoảng một năm trước, Việt Tiềm vẫn chỉ là một nô công vận chuyển sách thẻ tre trong Tàng thất. Sau đó Linh công tử để hắn ở lại, trở thành một người hầu. 

Hôm nay, dù Việt Tiềm cũng tới Tàng thất, nhưng trừ Sử quan ra, nô nhân trong Tàng thất hay quan lại vãng lai, không một ai nhận ra hắn. 

Xe ngựa vừa tới Tàng thất, một nô nhân thanh niên trai tráng nhanh chóng chạy ra giúp đỡ, dỡ sách thẻ tre ra cùng Việt Tiềm. Việt Tiềm khiêng một bó sách thẻ tre lớn, đi qua sân trước Tàng thất. Hắn nện bước rất nhanh, nô lệ kia cũng gánh một bó sách thẻ tre lớn, chậm rì rì bước phía sau Việt Tiềm, thoạt nhìn vô cùng chất phác. 

Sáng nay quan trông coi lịch sử Cảnh Trọng Diên không có ở đây, một Văn nhân trong Tàng thất thay y kiểm kê lại sách thẻ tre Việt Tiềm mang tới, lại để y ký giấy trả sách. Người ấy chẳng chút vội vàng, thi thoảng còn nói chuyện phiếm với một Học quan của Phán cung. 

Việt Tiềm đang định quay người đi, nghe thấy Văn nhân kia nói với Học quan: "Chỉ sợ là hôm nay quan trông coi lịch sử không tới đây được. Chuyện hôm qua, Phu tử có nghe chưa?" 

Học quan lắc đầu, thở dài nói: "Đã nghe rồi. Đúng là làm bừa, sao Quốc quân có thể tin lời gièm pha của Mạc Ngao được chứ!" 

Văn nhân sốt sắng dùng ánh mắt ra hiệu cho Học quan, tới giờ nhìn lại mới phát hiện ra người hầu tới trả sách vẫn chưa đi, còn đứng ở một bên nghe bọn họ trò chuyện. 

Học quan quay đầu về phía sau, thấy có người đứng bèn không nói tiếp nữa. 

Việt Tiềm biết điều rời đi. Sau khi trở về xe ngựa, hắn ngồi trên xe, chắp tay suy nghĩ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cuối cùng, hắn vẫn không để chuyện này vào lòng. Chuyện của Dung Quốc vốn cũng chẳng liên quan gì tới hắn. 

Rời khỏi Tàng thất, Việt Tiềm đánh xe về phía Nam thành. Còn chưa tới nơi, khi dạo qua Khách quán, hắn đã cảm nhận được chỗ không đúng. 

Khách quán ở Dung Quốc ở Dung Quốc mời chào khách tứ phương, khách tới từ Chấp Quốc cũng có, Thư Quốc cũng có, có người Đại Quốc, thậm chí còn có cả người từ Duy Quốc. 

Thân phận của bọn họ có thể là khách, là mưu sĩ, là danh sĩ. 

Thường ngày Khách quán ngựa xe như nước, hôm nay lại bị binh sĩ vây chặt tới độ nước chảy cũng không lọt, bầu không khí âm u đến mức khủng bố. Thỉnh thoảng lướt qua còn thấy vẻ sợ sệt trên gương mặt khách khanh lảo đảo đi từ trong Khách quán ra, binh sĩ cướp lấy tay nải, hành lý của bọn họ, đẩy họ ngã trên mặt đất rồi kiểm tra, hình như đang tìm kiếm thứ gì. 

Thậm chí có hai người Chấp Quốc mặc trang phục khách khanh mang gông gỗ đứng trong tù đang không ngừng kêu oan. 

Không biết là phạm phải điều gì?

Tình cảnh này quá đáng sợ, người ngựa đi qua đều vội vàng chạy trốn. Việt Tiềm chẳng chút hoang mang, tăng nhanh tốc độ rời đi. Trong thành hình như đã xảy ra chuyện lớn, hơn nữa còn nhằm vào các khách khanh nước ngoài. 

Phía Nam thành vẫn náo nhiệt như cũ, người dân vui vẻ sinh hoạt như ngày thường. Việt Tiềm đứng trên con đường trước cửa quán rượu, còn nghe thấy khách tới uống rượu bàn tán, gì mà "Người Chấp Quốc toàn là gian tế!", "Quốc quân hạ lệnh trục xuất cả rồi". 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!