Chương 35: Tan thành mây khói

Chiêu Linh đi tới trước mặt Việt Tiềm, càng bước càng gần, mãi tới khi đứng ngay trước mặt hắn, gần đến nỗi như thể chỉ cần tiến thêm một bước, hai người sẽ kề sát vào nhau. 

Chiêu Linh thấp hơn Việt Tiềm một chút, so tuổi cũng nhỏ hơn, nhưng y lại cho người khác cảm giác đứng nhìn từ trên cao xuống. 

Từ nhỏ đến lớn, y vẫn luôn là người ra mệnh lệnh. 

Y tiến lại thật gần, cánh môi mềm mại nhẹ nhàng cọ qua gò má Việt Tiềm, chạm lên vành tai hắn, âm giọng không lớn nhưng từng câu từng chữ đều rõ ràng: "Ta cho ngươi làm gì, thì ngươi làm cái đó."

"Không nên hỏi, không cần nói." 

Sáu chữ này đi ra từ đôi môi ấy, như mang theo ma lực quyến rũ. 

Ý tứ sâu trong lời nói của Linh công tử, không cần nói cũng biết. 

Từ khi Chiêu Linh bước tới sát gần, cho đến khi y cất lời, Việt Tiềm cũng không hề có bất kỳ thái độ nào. Hắn đang ngẩn ngơ. Hắn ngửi được cả mùi thơm thoang thoảng trên người Chiêu Linh, thậm chí có thể cảm giác được cả da thịt ấm nóng đang toả nhiệt dưới lớp áo quần mỏng manh ấy. 

Việt Tiềm dù chẳng thể hiện ra điều gì, nhưng vẫn có những phản ứng rất nhỏ. 

Vì ngạc nhiên, con ngươi của hắn từ từ khuếch đại, tay chân vì căng thẳng mà nắm chặt thành quyền dưới ống tay áo, thân thể cứng nhắc lại vô cùng rõ ràng. 

Như bị đóng đinh tại chỗ, không biết nên ứng đối thế nào, luống cuống đến cùng cực. 

Khuôn mặt của Linh công tử từ từ sát lại, hơi thở phả lên mặt hắn, dù tiềm thức cho là đối phương định làm gì, cũng chẳng thể tránh được nữa. 

Chiêu Linh áp môi lên khoé môi Việt Tiềm, một cái hôn phớt tựa như thăm dò. Cánh môi Việt Tiềm hơi nhếch lên, hai con ngươi sâu thẳm tựa đáy vực. 

Y giơ tay chạm lên gương mặt Việt Tiềm, đầu ngón vuốt ve thật nhẹ, thấp giọng ra lệnh: "Việt Tiềm, đáp lại ta." 

Việt Tiềm chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với người khác như thế này, tình ý dịu dàng lan truyền trên môi, cảm giác trên đầu ngón khiến hắn ngơ ngác nhìn người trước mặt. 

Chiêu Linh cũng đang nhìn hắn chăm chú. Đôi môi y trơn bóng, con ngươi toả ra ánh sáng lung tung. 

Tựa như mê muội, Việt Tiềm chậm rãi cúi đầu xuống, hôn đáp lại. 

Ta cho ngươi làm gì, thì ngươi làm cái đó. 

Không nên hỏi, không cần nói. 

Họ hôn môi, ôm ấp cách lớp áo mỏng, tiến thêm một bước nữa so với đêm trong lều trại. Cũng chẳng phải chỉ là ôm ấp. 

Từ đầu tới cuối, Việt Tiềm không phát ra tiếng động nào, chỉ có vài âm vụn vặt của Chiêu Linh. Y dùng sức bấu víu lấy tấm lưng Việt Tiềm, kéo nhăn cả vạt áo của hắn. 

Chiêu Linh ôm cổ Việt Tiềm, vành tai và tóc mai đan vào nhau, hơi thở càng thêm hỗn loạn. 

Đêm nay, một thị nữ cạnh phòng Chiêu Linh nghe tiếng động mà tỉnh lại, các nàng nhận ra chỗ không đúng, nhưng không ai có gan lại đây tìm tòi hư thực. 

Cũng không lâu lắm, Việt Tiềm đứng dậy, chỉnh lý áo quần ngổn ngang. Toàn bộ quá trình, hắn đều im hơi lặng tiếng, không nhìn Linh công tử lấy một lần. 

Quần áo của Chiêu Linh coi như chỉnh tề, chỉ có tóc dài rối loạn, tiếng hít thở có phần gấp gáp, mặt mũi và hai má đều đỏ bừng vì ý tình nóng bỏng. 

Y nửa nằm trên giường, liếc nhìn Việt Tiềm, thấy hắn chỉnh lý lại quần áo, xốc màn giường lên, ánh mắt cũng chẳng chạm nhau đã rời khỏi phòng ngủ. 

Có thể tưởng tượng ra được, dưới ánh trăng sáng, bóng hình cao lớn ấy đi qua sân trước, lẻ loi đơn độc trong gió đông, một mình quay về Trắc ốc. 

Từ đầu đến cuối, Việt Tiềm đều chẳng thốt một lời. 

Lò lửa trong phòng ngủ bốc lên than lách tách, Chiêu Linh kéo chăn lên người, cảm thấy hơi ấm đang từ từ tan đi. Y phải giữ ấm. 

Co vào sâu trong ổ chăn, y nhớ lại cảm giác ấm áp trong vòng tay hữu lực của Việt Tiềm, suy nghĩ mông lung rằng thân thể ấy ẩn chứa sức mạnh khổng lồ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!