Chương 34: Lúc này cũng vô cùng bối rối

Trại săn Đông được dựng ven hồ lớn, khi đội ngũ săn bắn đến nơi, sắc trời rợp những hoa tuyết trắng, mặt hồ tĩnh lặng tựa như gương, cây cối thẳng tắp như sáng ngời, cảnh vật yên tĩnh mà mỹ lệ. 

Từng chiếc lều lớn được dựng lên, mọi người cũng chui vào trong đốt lửa chắn gió lạnh. 

Nước sôi bốc hơi nghi ngút được đổ vào bồn tắm, hơi nước bốc lên cao, lò lửa đỏ hồng nướng ấm cả lều trại, bên ngoài trời đông đất lạnh, bên trong ấm áp tựa xuân. 

Chiêu Linh thoải mái nằm trong phòng tắm, nhắm chặt hai mắt, trong đầu xuất hiện hình ảnh Việt Tiềm thẳng lưng đi giữa gió tuyết, thân mình cao lớn, quần áo mỏng manh. 

Y bỗng mở trừng hai mắt, nhìn về phía lò lửa đang nhảy lách tách, than hồng nóng rực, rơi vào trầm tư. 

Chiêu Linh ở một mình một lều, không ở chung một lều với Thái tử như năm ngoái, thế nhưng lều của y vẫn kề sát bên lều của Thái tử, qua thăm rất tiện. 

Sau khi đến trại, áo choàng đã về với Việt Tiềm. Hắn khoác áo trên vai, ngồi sưởi ấm trong lều trại dành cho tuỳ tùng. 

Bên ngoài đã là hoàng hôn, ánh tà nghiêng nghiêng chiếu sáng núi xa. 

Củi gỗ trong lều cháy sáng rực rỡ, có rượu có cơm, các tuỳ tùng túm tụm cùng ăn uống nói chuyện phiếm. Việt Tiềm im lặng hâm rượu uống, trầm mặc ít nói. 

Mùi hương thoảng còn lưu lại trên áo choàng mơn man qua da thịt, ấy là hương thơm trên người Linh công tử. Ngửi mùi thơm ấy, đáy lòng Việt Tiềm như không kìm được mà vấn vương đôi điều. 

Khi nhìn Linh công tử bị đông cứng một cục, run lẩy bẩy co người lại, Việt Tiềm đã chủ động cởi áo choàng trên người, che chắn gió tuyết cho y. Ấy là hành động trong vô thức của hắn, khi đó cũng không suy nghĩ gì nhiều. 

Advertisement

Hắn đã từng trải qua chuyện không có áo ấm trong trời đông giá rét, ký ức khắc sâu hằn vào xương tuỷ, hắn hiểu cảm nhận ấy như thế nào. 

Không muốn Linh công tử bị lạnh, thà để chính mình chịu lạnh. 

Sau khi sưởi ấm, lại uống chén rượu nóng, thân thể Việt Tiềm cũng ấm áp lại. Hắn tìm một góc trong lều bạt, mặc nguyên quần áo nằm xuống, nhắm mắt lại, gì cũng không muốn làm. 

Lúc này đã đến giờ nghỉ ngơi, ban đêm hắn phải dậy tuần tra, thân là tuỳ tùng sẽ thay phiên trực đêm. Ở trại dã ngoại chỉ lo chuyện có thú hoang bất ngờ xông vào hại người, ngày đông chẳng bao giờ thiếu thú dữ đói ăn. 

Đây là chức trách của bọn họ, cần phải tuần tra, xua đuổi thú hoang. 

Thái tử mang theo một nhánh của đội thị vệ, nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ an toàn cho Thái tử và Linh công tử, phòng người có mưu đồ gây rối. 

Nửa đêm, Việt Tiềm bị người ta lay tỉnh, hắn đi ra ngoài trực đêm. 

Việt Tiềm phủ áo choàng chắn gió lên vai, lại uống hai hớp rượu mạnh chống lạnh. Hắn xốc màn lều lên, đi ra bên ngoài, vừa bước khỏi cửa lều đã thấy gió Bắc lạnh thấu xương đập vào mặt. 

Khi dò xét dọc theo trại, Việt Tiềm nắm chặt cán kiếm. Việt Tiềm hẳng hay trong mắt người khác cánh rừng ấy trông như thế nào, nhưng trong mắt hắn, chắc chắn là nguy cơ tứ phía. 

Hắn có thể cảm nhận được một con gấu lớn đang ngủ đông trong hang núi ngay phía sau trại, cũng có thể cảm nhận được một con báo hoa đang đói meo lần mò bò dọc theo bờ hồ, dù trong trại hay ở ngoài, vẫn có hươu rừng, thỏ dại, chim chuột đang hoạt động ven hồ. 

Tuần tra một vòng cũng không gặp phải thú hoang đi lạc vào trong trại, Việt Tiềm định quay trở về lều trại hơ lửa sưởi ấm. Sau khi sưởi người lại tiếp tục đi tuần, tránh bị lạnh đến mức đông cứng chân tay. 

Khi trở về lều tuỳ tùng, Việt Tiềm đi qua lều lớn bên cạnh, trong lều vẫn còn đang có ánh lửa. Có thể nhận ra được rằng, ấy chính là lều bạt của Linh công tử. 

Việt Tiềm dừng chân, đứng cách vải bạt nhìn vào bên trong có thể thấy được bóng người, Linh công tử vẫn còn chưa ngủ. 

Tiếng gió ven hồ không ngừng rít gào, có lẽ y cũng không ngủ được. 

Đang định rời đi, vừa nhấc chân lên, Việt Tiềm đã nghe có tiếng nói vọng ra: "Việt Tiềm." 

Âm giọng không lớn hoà lẫn vào gió rừng, nhưng Việt Tiềm vẫn nghe ra, ấy là giọng của Linh công tử. 

Làm sao y biết là ta? 

Cách một tấm vải bạt, mặc dù có đèn đuốc chiếu sáng đủ để thấy được bóng người, nhưng cũng chỉ là cái bóng mờ mà thôi, người thường vốn sẽ chẳng phân biệt được ai với ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!