Linh công tử đọc sách trong thư phòng, trong phòng cũng chẳng có thị nữ, yên tĩnh không một tiếng động.
Việt Tiềm đi vào trong thư phòng, thả bước rất nhẹ. Linh công tử nghe tiếng bước chân quen thuốc bèn ngẩng đầu lên, thấy là Việt Tiềm, y lại cúi đầu xuống.
Tất cả như thường, vẫn chẳng có gì thay đổi.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Chiêu Linh cũng buông tay khỏi sách lụa, dù bận vẫn ung dung nhìn về phía Việt Tiềm. Việt Tiềm một mực chờ đợi Linh công tử mở miệng hỏi chuyện, việc hắn mang lương thực đến đất Tề phía Nam sau giờ Ngọ, hẳn là Trịnh Minh đã báo cho công tử biết.
Ngón tay thon dài của Chiêu Linh chậm rãi miết qua viền sách lụa, giọng điệu bình thản: "Nghe nói ngươi lập viện ở đất Tề phía Nam?"
Việt Tiềm thừa nhận: "Vâng."
Chiêu Linh thả nửa cuốn sách lụa xuống, mặt mày bình thản, đắn đo suy nghĩ mới hỏi tiếp: "Ngươi lấy vợ?"
Đã lập viện thành gia, có gia chắc chắn phải có thê.
Ấy là người thân mật nhất, cùng giường chung gối, kề da kết thân, sẽ là nữ tử như thế nào?
Thê tử cũng sẽ là người thân mật nhất với Việt Tiềm, bởi thế gian này hắn chẳng còn người nhà, nên nàng cũng sẽ trở thành người thân duy nhất của hắn.
Việt Tiềm lặng lẽ suy nghĩ, chuyện này không có thật.
Nhưng mọi người đều lập viện vì cưới vợ sinh con.
"Việt Tiềm, chuyện này là thật?" Chiêu Linh ngẩng đầu, gương mặt xinh đẹp lạnh băng.
Nếu nói không có, vậy vì sao lại lập viện; nếu nói có, vậy mọc đâu ra một thê tử? Việt Tiềm vẫn im lặng, hắn không muốn nói dối, đặc biệt là trước mặt Linh công tử.
Đối với đa số tình huống, im lặng là thừa nhận. Chiêu Linh chờ đợi người trước mắt phủ nhân, lại chẳng nhận được lời hồi đáp, từ từ xác nhận.
"Lại đây." Mặt mày y đã có ý hờn giận.
Việt Tiềm phục mệnh, bước tới trước án thư. Chiêu Linh cầm sách lụa ném mạnh lên người hắn, trách móc: "Có người tố cáo ngươi trước mặt ta, nói mỗi lần vào thành ngươi sẽ tìm tới quán rượu thành Tây tầm hoan mua vui, ngươi lấy tiền ở đâu ra?"
Sách lụa mềm mại, chẳng tạo thành chút tổn thương nào.
Việt Tiềm giật nảy cả mình, hắn chưa bao giờ thấy Chiêu Linh nổi giận.
"Ngươi thật to gan!"
Chiêu Linh lại cầm một cuốn sách lụa khác trên bàn gỗ, ra dáng muốn đánh Việt Tiềm. Việt Tiềm vẫn đứng yên bất động, đến ánh mắt cũng không hề lảng tránh, ung dung bình thản nhìn y.
Cuốn sách lụa kia bị Chiêu Linh vứt trên đất, hệt như cục tức không phát tác ra được trong lòng. Y trợn tròn mắt, căm tức cắn chặt răng nhìn người trước mặt.
Việt Tiềm mở miệng: "Ta không làm việc đó, ta cũng không đánh cắp báu vật trong kho hàng."
Chiêu Linh ngồi xuống ghế, bình tĩnh lại đôi chút mới chậm rãi nói: "Quả thật, ngươi không âm thầm bán báu vật trong kho hàng."
So với từng lần vu khống lặp đi lặp lại của Trịnh Minh, Chiêu Linh lại càng tin nhân phẩm của Việt Tiềm hơn.
Chiêu Linh gằn từng chữ một: "Ngươi bán đồ đạc thường ngày ta thưởng cho quán rượu thành Tây có đúng không? Những thứ ta thưởng đều xuất phát từ cung đình, trừ quán rượu thành Tây, không nơi nào dám nhận."
Quá trân quý, vừa nhìn đã biết chẳng phải vật tầm thường, cũng không dám nhận, sợ sẽ trở thành tang vật.
Trong quán rượu người đi kẻ lại đầy hỗn loạn, hơn nữa cũng có con em quyền quý thường xuyên lui tới, dù là muốn tiêu tiền hay muốn có được nụ cười của mỹ nhân cũng sẽ chẳng tiếc tài vật, không tiếc cầm cố những món đồ tuỳ thân. Bởi vậy, quán rượu ấy mới nổi rõ như ban ngày.
"Dạ." Việt Tiềm thừa nhận, đáy lòng âm thầm thán phục.
Linh công tử cực kỳ thông minh, ngay khi bắt đầu y đã không tin những lời gièm pha của Trịnh Minh, còn đoán được tiền túi của Việt Tiềm từ đâu mà ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!