Chương 25: Nó có phải do con người biến thành không?

Con ngựa điên phi thật nhanh, đã sắp va chạm chính diện. Chiêu Linh không tránh kịp, còn chưa kịp làm ra phản ứng kinh hoảng, trong phút chốc đã bị người bên cạnh kéo ngã nhào xuống đất. 

Y nghe tiếng ngựa hí như dán sát bên tai, cùng lúc đó, một cánh tay rắn chắc che phủ lên đầu, bảo vệ y. 

Mũi y ngửi được mùi hương của súc vật, con ngựa điên trong nháy mắt đã phóng qua đỉnh đầu họ. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, họ miễn cưỡng né tránh được nó. 

Còn chưa kịp thở phào, Chiêu Linh liền cảm thấy trời đất quay cuồng, bản thân đang không ngừng lăn từ chỗ cao xuống. 

Thẳng một đường, mãi cho tới khi lăn tới đáy dốc, động tác của hai người mới dừng lại. Chiêu Linh như bị doạ phát hoảng, cả người vẫn trong trạng thái mơ mơ hồ hồ. Tới khi ý thức được chuyện gì đã xảy ra, y mới phát hiện mình đang nằm trong lòng Việt Tiềm. 

Một cánh tay của Việt Tiềm ôm chặt eo y, một cánh tay khác bao bọc bảo vệ đầu y, thân thể dán sát bọc y lại chặt chẽ. 

Chiêu Linh được hắn che chở trong ngực, tới một sợi tóc cũng không bị tổn thương. 

Việt Tiềm lại không may mắn như thế. Hai cánh tay của hắn trải đầy những vết thương lớn nhỏ, tay trái còn trầy da một mảng lớn, loáng thoáng có thể thấy máu đỏ đang rỉ ra. 

"Việt Tiềm, thả ra." 

Cánh tay vòng trên eo mạnh mẽ lại cường tráng, siết đến mức khiến cho Chiêu Linh cảm thấy hơi khó thở. Quanh thân y được bao bọc bởi nhiệt độ của Việt Tiềm, còn có mùi hương thoang thoảng của hắn, khiến cho y lại càng thêm bối rối. 

Việt Tiềm cũng không có ý ôm mãi không buông. Sau khi ôm Chiêu Linh lăn xuống đáy dốc, chuyện đầu tiên hắn làm là ngẩng đầu nhìn về phía sườn núi, tìm kiếm tung tích của con ngựa điên kia. 

Advertisement

Hắn vẫn đang vô cùng cảnh giác, không rảnh bận tâm đến những điều khác. 

Ngựa điên đã bị mã nô và Vệ Hoè cùng tiến lên chế ngự. Nó bị đè trên dốc núi, đau đớn hí lên thật lớn. 

"Thả ra." 

Nghe được âm thanh của Chiêu Linh, Việt Tiềm lập tức thả người ra. Hắn không để ý rằng mình ôm Chiêu Linh chặt như vậy, cũng không ý thức được, cánh tay hắn luôn bảo vệ đầu của Chiêu Linh. 

Cánh tay bên hông cuối cùng cũng buông ra, Chiêu Linh có thể cử động được. 

Y bò từ dưới đất lên, chỉnh lý lại áo quần, cũng đã khôi phục trấn tĩnh từ lâu. Y không cúi đầu nhìn Việt Tiềm, ngược lại ngẩng đầu nhìn thẳng những người đang chế ngự ngựa trên sườn núi. 

Rõ ràng y đã thấy, cánh tay Việt Tiềm trầy da một mảng lớn, tay phải che chở đầu y, khớp xương chất chồng đầy vết thương. 

Nội tâm Chiêu Linh không trấn động như vẻ bề ngoài. Tâm tình y tựa như đang chập chùng, không khỏi tăng nhanh bước chân hướng về phía sườn núi, cũng bình ổn lại suy nghĩ của mình. 

Động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, quan trại ngựa rất nhanh đã chạy tới. Hắn nhìn thấy Linh công tử ở đây, còn nghe thấy Vệ Hoè đang nói về con ngựa chạy khỏi chuồng, suýt chút nữa đã đâm vào công tử, bị doạ đến trắng cả mặt. 

Quan trại ngựa chạy tới trước mặt Chiêu Linh, đột nhiên quỳ xuống đất dập đầu tạ tội, miệng không ngừng hối lỗi. 

Chiêu Linh không để ý tới hắn. Y đi lướt qua hắn tới chỗ con ngựa điên đang bị đè dưới đất, chỉ còn thở thoi thóp, hỏi Trịnh Minh: "Chuyện gì đã xảy ra?" 

Ở đây nhiều người như vậy, Chiêu Linh cũng không nhắc đến ai, trực tiếp hỏi thẳng Trịnh Minh. 

Y sai Trịnh Minh đi xem tình huống trong chuồng ngựa, không bao lâu sau, ngựa điên liền chạy ra khỏi chuồng, hiển nhiên Trịnh Minh là người chứng kiến tất cả. 

Trịnh Minh nghe thấy tiếng công tử hỏi, tâm lý chột dạ, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng. Gã cố gắng trấn định lại, quỳ một gối trên mặt đất, tay ôm bụng, suy yếu nói: "Công tử, thần cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chưa gì đã nghe thấy tiếng mã nô gào to. Thần thấy bên tường đúng lúc có cái ách, chỉ nghĩ không thể để nó làm công tử bị thương, mới lấy hết dũng khí tiến lên dùng cái ách chụp nó lại, không nghĩ con súc sinh này vẫn còn tránh được." 

"Bụng thần bị súc sinh kia đá một cước, đau đến không thở ra hơi, thiếu chút nữa đã ngất xỉu rồi. Thần thất trách, không thể cứu trợ công tử đúng lúc, cầu công tử trị tội thần!" Trịnh Minh cũng không giả bộ bị thương. Càng nói, sắc mặt gã càng tái nhợt, ngón tay siết lại đến trắng bệch. 

"Con ngựa này vẫn bị nhốt trong chuồng để trị thương, có cương ngựa, còn bị cột lại, làm sao chạy ra ngoài được?" Vệ Hoè không khỏi nghi nhờ, nhìn quét qua mấy mã nô đang quỳ rạp dưới đất. 

Chuồng ngựa rất cao, chắc chắn ngựa không thể nhảy ra được. Vả lại, chỉ cần cột chắc dây thừng, chắc chắn không thể nào xảy ra chuyện như vậy được. 

Phát hiện ánh mắt của Vệ Hoè chuyển đến nhìn mình, Trịnh Minh chột dạ cúi thấp đầu xuống, ánh mắt né tránh, thấp giọng: "Có lẽ là do mã nô nào đó sơ sẩy." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!