Chương 23: Công tử còn muốn biết điều gì?

Trại ngựa dựa vào lưng núi, xây ở ngay bên bờ sông, phạm vi cũng cực kì rộng lớn. Trong trại nuôi mấy chục con tuấn mã, lúc này bầy ngựa đang ăn cỏ ven hồ, cách đó không xa còn có một đỉnh đồi nhỏ. 

Trại ngựa này là nơi chăn ngựa của Quốc quân. 

Hôm nay, bên cạnh trại ngựa có một chiếc xe bốn ngựa đang dừng lại. Thân xe được trang trí hào hoa phú quý, đây chính là xe ngựa của Linh công tử. Hai tên mã nô xách nước, ôm cỏ khô tới, cho bốn con tuấn mã kéo xe ăn. 

Phía sau chuồng có một con đường đá, đi thẳng theo con đường này có thể thấy một bãi đất trống được vây bằng một rừng mộc lan, chia làm ba phần. Nơi đó là sân bãi dùng để luyện tập đánh xe.

Việt Tiềm và Ngự phu Vệ Hoè cùng ngồi chung trên một chiếc xe ngựa. Dây cương đánh xe được Vệ Hoè chia làm hai nửa, một nửa nằm trong tay y, nửa còn lại nằm trong tay VIệt Tiềm. 

"Nghe nói Vân Việt Quốc của các ngươi nhiều núi, lại ít đường đi, đi đường cũng không dùng nhiều đến xe ngựa. Dung Quốc chúng ta lại không như vậy, nếu không biết đánh xe, cái gì cũng không làm được." 

Vệ Hoè là một Ngự phu kinh nghiệm. Ông không nóng lòng dạy học mà tán gẫu cùng Việt Tiềm, cũng không ngại đối phương im lặng. 

Việt Tiềm nói chuyện lẫn cả khẩu âm khác biệt, người trong Biệt đệ đều biết hắn không phải người Dung Quốc. Kiến thức của Vệ Hoè rộng rãi, từ khẩu âm đã có thể nhận ra hắn là con dân Vân Việt. 

"Chưa nói mai sau, nếu công tử có sai ngươi vào thành tới xưởng lấy đồ đạc, cũng không thể lúc nào cũng đi bộ, khi trở về có khi trời cũng tối đen rồi." Vệ Hoè kéo một đầu dây thừng, phát ra khẩu lệnh, ngựa kéo xe nhận được mệnh lệnh, chậm rãi tiến lên phía trước. 

Việt Tiềm học theo thao tác của Vệ Hoè, dù là lần đầu tiên lái xe, nhưng hắn cũng không hoảng loạn chút nào, nói: "Phía Nam Vân Việt là rừng rậm, xe ngựa thông hành rất bất tiện, phía Bắc mới có xe." 

"Khi còn trẻ, ta cũng đi lính, cũng từng xuất chinh đi Vân Việt — công tử sai ta truyền dạy ngươi cách lái xe, chắc chắn ta sẽ tỉ mỉ dạy ngươi. Ngươi phải nhớ kỹ, một Ngự phu tốt sẽ đối xử tử tế với ngựa của mình, không thể giống như mãng phu, chỉ biết chế ngự ngựa mà thôi. Ngựa già có thể chịu cực khổ được, sẽ mặc ngươi quất, thế nhưng nếu gặp phải ngựa non, khó tránh sẽ lật xe hại người, cũng sẽ tự làm tổn thương chính mình." 

Phía trước xuất hiện một ngã rẽ, Vệ Hoè phát ra khẩu lệnh thật dài, cùng lúc hai tay cũng nắm lấy dây cương. Hai con tuấn mã kéo xe nhanh chóng quẹo về bên trái, động tác vô cùng hài hoà. 

Cứ như vậy, Vệ Hoè vừa tán gẫu vừa truyền dạy cho Việt Tiềm kỹ thuật lái xe. 

Đương nhiên, ông sẽ không tuỳ tiện thu nhận đồ đệ, nhưng Linh công tử đã ra lệnh phải truyền dạy thuật lái xe cho Việt Tiềm, ông không chỉ không dám cãi lại, còn phải dụng tâm mà dạy dỗ. 

Vệ Hoè gần như tay dắt tay dạy học, dẫn Việt Tiềm chạy bảy, tám vòng trong sân luyện tập. 

"Hôm nay học đến đây là được rồi. Ngày mai ta để ngươi tự mình lái xe, nếu ngươi có chỗ nào thắc mắc, ta sẽ ngồi bên cạnh chỉ điểm." Vệ Hoè chuyển hướng, lái xe về phía chuồng ngựa, lại tháo đôi ngựa dùng để luyện tập khỏi xe, dẫn chúng về chuồng. 

Việt Tiềm đáp: "Được." 

"Không phải lão già này khoe khoang, nhưng chỉ cần không ngu dốt, lại qua lời chỉ dạy của ta, chỉ trong mười ngày, chắc chắn ngươi sẽ học đươc cách lái xe thôi." Vệ Hoè nhảy xuống xe ngựa, giao dây cương cho mã nô đứng cạnh, miệng vẫn còn thao thao bất tuyệt. 

Việt Tiềm nói càng ít, ông lải nhải lại càng nhiều. 

Linh công tử đọc sách ở Phán cung, sau giờ Ngọ không cần dùng đến xe ngựa, vậy nên Vệ Hoè liền dẫn Việt Tiềm tới trại ngựa học cách lái xe. Sau giờ Ngọ là thời gian thanh nhàn, Ngự phu cũng thế, tuỳ tùng cũng vậy, đều sẽ đừng bên ngoài cửa Phán cung, chờ đợi sai phái. 

Tất nhiên, Việt Tiềm không ngu dốt, hắn còn rất hiếu học. Có người dụng tâm chỉ dạy, đương nhiên hắn sẽ dùng tâm mà học. 

Luyện tập hơn nửa ngày, chưa nói Vệ Hoè có chút mệt mỏi, đến hai con ngựa cũng uể oải hẳn đi. 

Vệ Hoè xuống xe, đến bên cạnh giếng múc nước lên rửa mặt. Việt Tiềm đứng lại bên chiếc xe hai ngựa kia, múc nước cho chúng uống. 

Muốn lái xe ngựa thật tốt, nhất định phải hiểu được tập tính của loài ngựa. 

Đã sắp vào hạ, khí trời ngày càng nóng bức. Vệ Hoè ngồi nghỉ ngơi dưới một gốc cây, dùng tay quạt, mắt nhìn Việt Tiềm đang chăm sóc ngựa, nghĩ  thầm tiểu tử này cũng thông minh đấy. 

"Lão Hoè, lại đây xem giúp ta một chút, con ngựa bị thương này phải trị ra làm sao." 

Bên trong chuồng truyền ra âm thanh của quan trông trại.

"Trại ngựa không có mã y à, gọi ta làm gì." Vệ Hoè vừa nói vừa đi vào trong chuồng. 

Ông là Ngự phu lâu năm, tất nhiên phải có chút năng lực, hiểu được cách dùng ngựa, cũng hiểu làm sao để chữa bệnh cho ngựa. 

Trong chuồng có một con ngựa ốm, thân thể gầy gò, bụng có một vết thương sâu, trông như bị đao sắc chém vào, miệng vết thương cũng đã thối rữa. Con ngựa đau xót khó chịu, nóng nảy bất an, thi thoảng lại hí lên một tiếng. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!