Mưa xuân kéo dài, bay xuống trên y phục của mọi người. Việt Tiềm đứng trong mưa, cạnh hắn còn không ít người ở cùng đứng ngoài cửa cung, lẳng lặng chờ đợi, đều là tuỳ tùng của con cháu nhà quý tộc.
Chiêu Linh đi từ Phán cung ra, vội vã trèo lên xa ngựa. Y ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xám xịt, nói với Ngự phu: "Về Biệt đệ."
Từ khi học tập tại Phán cung, Chiêu Linh thường xuyên ở lại Biệt đệ qua đêm. Hôm nay cũng vậy.
Màn xe được thả xuống. Chiêu Linh thản nhiên dựa vào trong buồng xe. Xe ngựa chậm rãi tiến lên, tuỳ tùng theo sát ở phía sau.
Bỗng nhiên, Chiêu Linh nghe thấy có người gọi y, mà Ngự phu nghe tiếng cũng đã dừng xe lại. Phía sau có một chiếc xe ngựa đuổi tới, ngồi trên xe là con trai thứ bảy của Quốc quân Dung Quốc — công tử Chiêu Thuỵ.
Chiêu Thuỵ thân hình đầy đặn, trông còn mập hơn một vòng so với năm trước. Hắn lò dò đi từ trong buồng xe ra, nhiệt tình chào hỏi: "Bát đệ, ngày hôm nay có về Vương cung không?"
Hẳn là hắn muốn đi dạo cùng Chiêu Linh, cho nên mới cố ý đuổi theo, dò hỏi.
Chiêu Linh trả lời: "Ta không về."
Hai chiếc xe cứ vậy mà tách ra, càng đi càng xa. Lúc này, mưa cũng lớn dần, tiếng nước mưa rơi át cả tiếng người.
Nhìn theo xe ngựa của Chiêu Linh rời đi, Chiêu Thuỵ tự mình lẩm bẩm: "Ta thật sự không hiểu. Toà Biệt đệ kia của y trống rỗng, ngay cả mỹ cơ hát ca khiêu vũ còn chẳng có, ở nơi đó thì có gì thú vị chứ?"
Biệt đệ của Chiêu Thuỵ có đông đảo mỹ cơ, hắn có thể tuỳ ý tầm hoan mua vui. Có điều hắn cũng không ở lại BIệt đệ nhiều mà thường xuyên hồi cung hơn, thừa dịp chưa bị đuổi tới đất phong sẽ dành thời gian biểu hiện trung tâm tận hiếu với phụ vương, giữ gìn mối quan hệ.
Việt Tiềm tháp tùng bên xe ngựa của Chiêu Linh, không che cũng chẳng chắn, một thân quần áo bị mưa xối cho ướt nhẹp. Hắn không thèm để ý nước mưa, trái lại đang quan sát xe cộ đi tới đi lui trong mưa bụi.
Những người ngồi bên trong xe kiệu, hoặc là học sinh, hoặc là học quan của Phán cung. Mỗi người bọn họ đều mang theo tuỳ tùng, tuỳ tùng của mỗi người cũng không hề giống nhau.
Đứng bên ngoài Phán cung, Việt Tiềm đã gặp công tử Chiêu Thuỵ vô số lần, thế nhưng chưa bao giờ Chiêu Thuỵ nhận ra hắn, từ xưa tới nay cũng không hề chú ý tới hắn.
Biệt quán của Chiêu Linh rất gần Phán cung, cách một đoạn đường nhỏ. Dù là vậy, mưa rào vẫn xối ướt từng vị tuỳ tùng, hệt như mới vớt từ trong nước ra vậy.
Mưa to không ngừng hắt lên mặt mũi Việt Tiềm, che khuất tầm mắt của hắn. Việt Tiềm không nâng tay lên lau, chỉ chớp mạnh đôi mắt mấy lần. Những tuỳ tùng khách hoặc là cuống quýt căng tay áo che mưa, hoặc là thấp giọng oán giận, chỉ có hắn thờ ơ không động lòng.
Khi còn là một Nô nhân, hắn đã gặp bao nhiêu đau khổ, phải kéo võng bắt cá trên sông trong mưa rào sóng lớn, có vài lần còn suýt nữa gặp nạn. Đi trên con đường rộng rãi bằng phẳng, chỉ là mưa rào mà thôi, không ảnh hưởng gì nhiều đến Việt Tiềm.
Việt Tiềm không để ý, người khác sẽ để ý.
Hắn vẫn luôn theo sát vị trí bên cạnh cửa sổ xe ngựa, vị trí này vô cùng gần với chủ nhân trong xe. Chiêu Linh đột nhiên nghe thấy tiếng mưa rơi, đẩy cửa sổ ra nhìn, trông thấy nước mưa như trút xuống, dồn dập đánh vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Việt Tiềm, làm áo hắn ướt nhẹp.
Việt Tiềm không có phản ứng như người bình thường, không hoảng loạn, không che mưa, như đã tập mãi thành quen.
Khoảng thời gian này ở chung, Chiêu Linh phát hiện Việt Tiềm khác hẳn với những người thường còn lại. Phản ứng của hắn đối với bên ngoài có lúc rất chậm chạp, quá nửa có liên quan đến kinh nghiệm cuộc sống sau chuỗi ngày gian khổ trong Hữu uyển.
Xe ngựa đội mưa to trở về Biệt đệ, tuỳ tùng theo xe tất cả đều bị nước mưa dội cho ướt nhẹp.
Việt Tiềm mang một thân quần áo thấm đầy nước quay trở về Trắc ốc. Hắn gỡ phát quan xuống, cởi ủng ra, lột hết quần áo trên thân xuống, cầm lấy một tấm khăn vải lau chùi thân thể.
Vừa mới lau sạch thân thể, còn chưa kịp lau tóc, đã nghe thấy tiếng thị nữ bên ngoài gọi hắn: "Mau mau đi qua, công tử gọi ngươi."
Việt Tiềm mặc một bộ quần áo khô ráo vào, cài lại phát quan lên đầu tóc còn ẩm ướt. Hắn mở cửa phòng, cùng thị nữ đi tới phòng của Chiêu Linh.
Nếu những người hầu khác muốn tiến vào phòng ngủ của Linh công tử, trước đó phải đi lên thông báo, có sự cho phép của chủ nhân mới có thể vào. Việt Tiềm thì không cần. Hắn đi theo thị nữ, tiến thẳng vào trong.
Trong phòng có một thị nữ đang đứng sau màn trướng, nói nhỏ: "Công tử đang thay y phục."
Từ Phán cung tiến ra xe ngựa, tới biệt quán lại xuống xe tiến vào trong cửa viện. Cả quá trình đó, ít nhiều Chiêu Linh cũng sẽ dính chút nước mưa.
Chiêu Linh ở bên trong nghe thấy tiếng, gọi: "Việt Tiềm, đi vào."
Sau màn trướng chính là phòng ngủ của Chiêu Linh. Đây không phải lần đầu tiên Việt Tiềm bước vào trong. Nghe thấy tiếng, hắn trực tiếp đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!