Ngày đông lạnh giá, đêm qua có một trận tuyết lớn, vạn vật bốn phía đều được phủ thêm một lớp tuyết trắng xoá thật dày. Mái hiên trắng tuyết, đất đai cũng phủ trắng toàn bộ, đến chạc cây cũng được điểm tô bằng sắc trắng.
Một chiếc xe ngựa sang trọng chậm rãi chạy trên mặt đường đọng đầy tuyết, đằng sau có mấy tên tuỳ tùng đi theo. Người đi trên đường trông thấy đều vội vàng né tránh, đứng từ xa dừng chân quan sát cũng không rõ đây là vị vương công quý tộc nào, muốn đến nơi nào trong tiết trời phủ trắng tuyết rơi này.
Chiêu Thuỵ ngồi trong xe liếc mắt ra ngoài, trông thấy người đi đường đang hoảng loạn né tránh, mặt mày hớn hở thao thao bất tuyệt với Chiêu Linh đang ngồi đối diện: "Bát đệ, Ngũ huynh tổ chức thiết yến, có cho mời ngươi, còn sợ ngươi sẽ không chịu đi. Ta bèn nói với Ngũ huynh, vậy còn phải xem ai sẽ là người mời, là ta mời, chắc chắn ngươi sẽ tới."
Chiêu Linh trả lời: "Nếu các ngươi mời, đương nhiên ta sẽ đi."
Trời đông rét buốt, y đút tay vào túi sưởi lông cừu trong lòng, tiếp tục nói: "Lại nói, qua xuân, Ngũ huynh sẽ chuẩn bị đi tới đất phong, sau đó cũng không thể gặp gỡ thường xuyên được nữa."
Chiêu Thuỵ vốn đang vô cùng vui vẻ, nghe y nói vậy, nhất thời ý cười cũng biến mất, thậm chí còn có chút buồn lòng. Hắn nhìn con đường, nhà cửa quen thuộc trước mắt, lưu luyến không rời, tự lẩm bẩm một mình: "Ài, về sau ta cũng sẽ phải rời đi đô thành náo nhiệt, đến đất phong của chính mình, còn không biết nơi đó sẽ nghèo nàn đến mức nào đâu."
Hắn là thứ tử của Quốc quân, còn chẳng được sủng ái, đoán chừng quá nửa phần là sẽ được ban thưởng một nơi nào đó vừa nghèo lại vừa nhỏ.
"Chỉ ước được như Bát đệ, toà thành thuộc về đệ trong tương lai, chắc chắn sẽ là một toà thành lớn, hộ dân ít nhất cũng phải có năm, sáu vạn." Chiêu Thuỵ mở lòng bàn tay ra, nói sinh động như thật.
Tuy rằng hắn vừa béo vừa ngốc, thế nhưng cũng là nhi tử của Quốc quân, biết rõ rằng thân phận của bọn họ và Chiêu Linh không hề giống nhau.
Advertisement
Chiêu Linh lạnh nhạt nói: "Chuyện ngày sau, ai biết trước được."
Bánh xe ép lên tuyết trên mặt đất, để lại hai vết hằn thật dài. Xe ngựa chậm rãi tiến lên, đoạn đường này vô cùng khó đi, đoạn đường kia lại có tuyết đọng đang dần tan chảy, bùn đất vừa ẩm vừa nhão, vô cùng lầy lội.
Chiêu Thuỵ ngồi trên xe giục Ngự phu nhanh nhẹn lên, hắn vội vàng lo sẽ trễ hẹn. Chiêu Linh quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa xe, trông thấy phía trước chính là Tàng thất.
Ngoài cửa viện Tàng thất có ba, bốn Nô nhân đang cầm xẻng xúc tuyết. Việt Tiềm là một trong số đó.
Sở dĩ y liếc mắt một cái đã nhận ra Việt Tiềm, trừ việc hắn cao nhất trong số những người kia, còn do cả chiếc áo da dê hắn đang mặc trên người.
Hiển nhiên, Việt Tiềm đã đứng ngoài trời không chỉ một lúc, trên tóc, trên áo, trên bả vai hắn đều phủ một lớp tuyết mỏng. Nghe được âm thanh của xe ngựa đang đi trên đường, hắn thả một tay xuống bên chiếc xẻng gỗ, ngước mắt nhìn qua.
Tuyết trắng phấp phới từng bông, hắn đứng thẳng người, mặt mày đầy tài hoa kiên quyết, ánh mắt thâm thuý, thân hình thẳng tắp như tùng.
Lòng Chiêu Linh đột nhiên thoáng có chút xúc động, thu lại tâm tư đặt ngoài cửa sổ, ngồi thẳng người, mắt nhìn về chiếc xe phía trước, nghiêm túc nghe những lời lảm nhảm của Chiêu Thuỵ bên cạnh.
***
Xe ngựa rời khỏi Tàng thất, hướng thẳng về phía trước, rời khỏi cửa thành phía Nam, đi tới một dinh thự ở ngoại thành. Nơi này chính là biệt quán của Ngũ công tử Chiêu Khoảnh, cũng chính là biệt thự tư.
Cư trú trong Vương cung quá nhiều quy củ, còn bị ràng buộc ở mọi phương diện, nên một số ít công tử có tài lực sẽ lựa chọn xây dinh thự ở ngoài cung.
"Thất đệ, Bát đệ, cuối cùng các ngươi cũng tới rồi. Mau vào trong!" Chiêu Khoảnh đã đợi sẵn trước cửa vội vàng tiến lên chào đón. Thái độ của hắn với Chiêu Linh vô cùng ân cần.
Cùng là lớn lên trong Vương cung, vây quanh trung tâm quyền lực, dù có ngu dốt như Chiêu Thuỵ cũng biết nên củng cố quan hệ cùng Thái tử và Chiêu Linh, bởi vì bọn họ là những người thân cận nhất với Quốc quân.
Tuy là huynh đệ, nhưng thân phận vẫn khác nhau rất xa.
Vì mời được Chiêu Linh, Chiêu Khoảnh đã chuẩn bị đầy đủ. Món ngon mỹ vị đương nhiên không cần phải nói, đến cả mỹ nhân cũng đã sắp xếp thật tốt, còn có cả những vũ cơ Việt nhân vô cùng xinh đẹp, môn khách cũng ân cần lựa lời, lấy nụ cười của khách quý làm niềm vui.
Vốn nên khách chủ cùng vui, nhưng sau khi lén lút quan sát, Chiêu Khoảnh phát hiện ra Bát đệ nhà mình không có chút hứng thú nào với mấy vũ cơ xinh đẹp, đối với mấy mỹ nhân thiếp thân đang hầu rượu cũng thờ ơ chẳng chút động lòng. Chỉ có lúc nhìn qua mấy vũ nam đi chân trần bay múa, nhảy vọt theo từng nhịp bước, ánh mắt y mới dừng lại nhiều thêm chút, nom còn có mấy phần hứng thú.
Quái lạ.
Chiêu Khoảnh nâng một chén rượu lên, nhiệt tình bảo: "Bát đệ cảm thấy toà nhà này của Ngũ huynh thế nào?"
Lúc đến đây Chiêu Linh còn chưa nhìn kỹ nội thất, bây giờ mới ngắm nghía xung quanh một phen, nói: "Cũng không tệ lắm."
Chiêu Khoảnh vội vàng nói: "Ngũ huynh đi rồi, nơi này cũng chẳng có ai ở. Nếu Bát đệ ưa thích, Ngũ huynh sẽ tặng toà nhà này cho Bát đệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!