Bên ngoài trời đã sáng, cửa sổ nhỏ của kho hàng cũ nát hướng về phía Tây, chẳng có bao nhiêu nắng sớm chiếu được vào phòng.
Việt Tiềm đã quen sống trong hoàn cảnh tối tăm. Hắn bò khỏi giường, trực tiếp đi về phía cửa kho hàng, thuần thục tránh né những mảnh gỗ vỡ vụn và sách thẻ tre trải tán loạn bên chân.
Kho hàng cũ của Tàng thất không được sử dụng nữa, dùng để chứa gỗ trúc cũ nát bị vứt bỏ, còn có một gian phòng nho nhỏ, bên trong ước chừng cũng toàn là những thứ này.
Về phần sách, hoặc là thiên văn, sách thuốc, hoặc chính là sách sử.
Sách thẻ tre phần lớn là công văn của những địa phương cũ, niên đại kéo dài phải tới gần trăm năm, còn có thư từ tình cờ chen lẫn, là thư nhà của binh sĩ biên thuỳ viết để gửi về quê hương, chẳng biết vì sao lại trà trộn được vào nhà kho cũ bên trong Tàng thất.
Việt Tiềm biết chữ. Tuổi thơ của hắn ba tuổi bắt đầu đọc sách, bảy tuổi bái sư, mười tuổi thì bị bắt. Sau khi bị bắt hắn ở chung với Thường phụ, mà Thường phụ cũng từng là quan chức Vân Việt Quốc, biết chữ, cũng từng dạy hắn cách đọc cách viết.
Cửa kho hàng vừa mở ra, ánh sáng chói chang bên ngoài cũng ập tới. Việt Tiềm không khỏi nheo mắt lại, chỉ trong giây lát đã thích ứng, bước thêm hai bước, đắm mình trong nắng sớm rực rỡ.
Hắn đi tới bên giếng vọc nước, khoác ánh nắng ban mai trên bả vai.
Kho hàng cũ ở sân sau của Tàng thất. Nơi này yên lặng, ít người, chẳng giống như tiền viện thường xuyên có hạ nhân qua lại.
Tàng thất Dung Quốc rất lớn, có thể sáng ngang với Tàng thất Vân Việt Quốc trong trí nhớ của Việt Tiềm. Tàng thư ở nơi này cực kỳ phong phú, dù sao cũng là nơi gửi gắm điển tịch địa phương của một quốc gia.
Advertisement
Trong Tàng thất không cho nhóm lửa để phòng hoả hoạn. Việt Tiềm đổ nước giếng vào trong bình gốm, lại nhấc bình gốm đi ra cửa hậu viện. Ngoài cửa viện có một rừng đào nhỏ, bên cạnh rừng đào là một con suối trong vắt.
Việt Tiềm hay làm cơm bên cạnh con suối này.
Nô nhân bên trong Tàng thất đều tới đây làm cơm, nơi ở của bọn họ cũng ở bên cạnh dòng suối, bên trong rừng đào nhỏ.
Việt Tiềm không ở cùng với những Nô nhân khác, thường ngày cũng chẳng hề giao lưu cùng bọn họ. Thậm chí cùng là Nô nhân, những việc bọn họ làm và hắn làm cũng chẳng hề giống nhau.
Những Nô nhân khác có thể đi vào trong gian phòng chứa hộ tịch hay bản đồ địa phương để quét tước, chỉnh lý, riêng Việt Tiềm không được phép tiến vào bên trong Tàng Thất mà chỉ phụ trách vận chuyển, bốc dỡ sách thẻ tre.
Phàm là công việc chân tay, có khi sẽ bận rộn đến chân không chạm đất cả một ngày dài, cũng có khi sẽ thanh nhàn vô sự.
Cơm lúa mạch bên trong bình gốm đã toả ra mùi thơm. Việt Tiềm rút củi từ dưới bếp lò ra, lại múc nước tưới tắt lửa. Hắn cầm một cái chén sứ, múc cơm lúa mạch trong bình gốm ra ăn.
Đồ ăn thường ngày của hắn là cơm lúa mạch, cá khô, còn có rau dưa, mắm tôm, tương đậu; mà những vật này chắc chắn không phải là đồ ăn của Nô nhân.
Những thứ này, đều do người làm của Sử quan đưa tới.
Không chỉ có đồ ăn, mà còn có cả quần áo.
Khi lao động ở tiền viện Tàng thất, Việt Tiềm thường xuyên nhìn thấy người trông coi lịch sử ở nơi này. Rõ ràng bề ngoài, người nọ vô cùng xa lánh, lạnh lùng với Việt Tiềm, chưa bao giờ nhắc gì tới giúp đỡ, mà hắn cũng chưa từng hỏi tại sao.
Ngày ấy, khi Sử quan đưa Việt Tiềm đi khỏi nhà xưởng gỗ trúc, hắn đã ý thức được, người này cố tình làm như vậy.
Hắn cũng chẳng phải người cường tráng nhất trong đám thanh niên tại nhà xưởng, lại còn ngồi trong một góc cực kỳ hẻo lánh, vậy nhưng Sử quan trông coi lịch sử lại điểm danh nói muốn hắn.
Ăn no bụng, Việt Tiềm đi tới tiền viện, trông thấy lão nô của Tàng thất đang quét tước trong sân.
Lão nô làm nô cả một đời, tuyệt đối trung thành, cần cù chăm chỉ, trên cổ chân thậm chí còn không có xiềng chân, tựa như đã bị xiềng xích vô hình trói buộc với nơi này.
Ngày qua ngày, lão quét tước lá rụng bên trong đình viện, nhặt cành khô, lau chùi tro bụi trên giá sách của Tàng thất.
Tiêu hao hết một đời, sau đó kết thúc ở chính nơi này.
Có đôi lúc, Việt Tiềm bỗng nhiên sẽ lãng quên đi xiềng xích trói buộc trên cổ chân, mặc dù khi di chuyển thì nó sẽ vang vọng ra tiếng.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!