Chương 19: Ngàn vạn lần tự xông lên trước

Đội ngũ săn bắn đi thẳng một đường. Ánh mặt trời chói chang nóng gắt, vương công quý tộc ngồi trong xe không phải phơi nắng, nô bộc theo hầu bên ngoài lại không có gì che chắn, ai cũng mồ hôi đầy đầu, miệng khô lưỡi khô. 

Hai tay Việt Tiềm đeo gông gỗ nặng trịch, lại bị mắc thêm một sợi dây dài đi theo xe bò. Xe bò chầm chậm lăn bánh, bước tiến của hắn cũng không nhanh, mỗi bước đều vô cùng vững vàng. 

Người tháp tùng theo xe bò là hai tên đầu bếp, thấy Việt Tiềm nghị lực hơn người, lúc này mới thở phào một cái. Họ vốn đang lo lắng Việt Nô này còn mang thương tổn trên người, tới giữa đường sẽ không chịu nổi mà ngã xuống. 

Thời tiết có khốc liệt hơn nữa, Việt Tiềm cũng phải xuống sông bắt cá, sinh hoạt nặng nề, dù có mệt mỏi hơn nữa cũng vẫn phải làm. Nô nhân trong Hữu uyển sinh hoạt gian khổ, người có thể tồn tại lý trí ắt phải hơn hẳn người thường. 

Mồ hôi từ trên trán Việt Tiềm nhỏ xuống, tóc dài rối tung, ướt nhẹp như vừa mới rơi xuống nước. Việt Tiềm vốn bị thương, cũng không phải không cảm giác được thân thể bất ổn, chỉ là dưới cái nhìn của hắn, đây cũng chẳng tính là cái gì. 

Một tên đầu bếp cầm bình da đựng nước đi tới trước mặt Việt Tiềm. Gã mở nắp gỗ, ra hiệu uống nước. Việt Tiềm hé miệng, bình da nghiêng nghiêng, nước suối lạnh lẽo chầm chậm chảy xuôi xuống cổ họng hắn. 

Trước khi xuất phát, Linh công tử đã từng nói: "Một đường này phải xem trọng hắn", không chỉ mang ý đừng để hắn chạy mất, mà còn tính cả không để cho hắn chết mệt, chết khát. 

Thân là nô tài, am hiểu nhất vẫn là sát ngôn quan sắc[1]. 

[1] Sát ngôn quan sắc: dò xét tỉ mỉ để đoán biết lòng người.

Đội ngũ đông đảo thẳng tiến, hướng về phía thủ thành Dần Đô của Dung Quốc. Cả một quãng đường dài, Quốc quân cũng không cho truyền lệnh tạm nghỉ ngơi, hoàn toàn chẳng chút thương cảm cho nỗi mệt nhọc của tuỳ tùng. 

Phu xe điều khiển xe bò vung roi, tiếng rống của trâu bò kéo xe vang dội rừng núi. Thân nó mang nặng, có đánh nữa, tốc độ tiến lên vẫn hệt như lúc trước. 

Tiếng thú hoang kêu không ngớt bên tai chẳng biết đã yên tĩnh từ lúc nào, con đường khúc khuỷu cũng đã biến thành bình địa. Rừng cây phía trước dần dần thưa thớt. Trực giác của Việt Tiềm biết, nơi đây đã rời xa khỏi phạm vi của Hữu uyển. 

Hắn quay đầu về phía sau, chỉ thấy một con đường rừng thật dài, biến mất trong biển cây rộng lớn. Ánh mắt Việt Tiềm chậm rãi hướng lên trên, nhìn thẳng vào đỉnh núi cao vút sương mù quẩn quanh kia. Núi lớn xuyên thẳng vào mây xanh, ấy chính là núi Nam. 

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ rời khỏi Hữu uyển bằng cách như thế này. 

Con đường trước mặt kéo dài tới tận thôn xóm dưới chân núi. Ruộng lúa của thôn nhỏ xanh ngát, liền mạch từ đầu thôn tới cuối thôn. Nông phu bách tính trông thấy xe thừa của Quốc quân, nơm nớp lo sợ quỳ phục xuống bên cạnh bờ ruộng. 

Rời khỏi thôn xóm nho nhỏ, con đường cũng dần rộng rãi hơn. Đội ngũ đi tới cao điểm của con đường, cuối cùng cũng có thể trông thấy tường thành ở phương xa. Đó chính là Dần Đô — đô thành của Dung Quốc. 

Sau giờ ngọ, đội ngũ cuối cùng cũng về tới Dần Đô, xuyên qua cổng thành ở phía Nam, dân chúng trong thành cũng xúm vào vây xem. 

Đây là lần đầu tiên Việt Tiềm tiến vào đô thành Dung Quốc. Mái nhà trong thành san sát nối tiếp nhau, người người chen chúc kề vai, vô cùng phồn hoa náo nhiệt. 

Đường lớn chạy thẳng về phía cung điện, ngẩng đầu lên là có thể thấy ngay quần thể kiến trúc vô cùng nguy nga của Vương cung Dung Quốc — cao to, sừng sững. 

Sau khi vào thành, thị vệ tháo sợi dây buộc vào đuôi xe bò ra, gông gỗ trên tay Việt Tiềm cũng được gỡ xuống. Họ dẫn hắn tới một đại viện ở phụ cận Vương cung. Tường viện trông vô cùng quy củ, trong viện là mấy hàng phòng ốc thấp bé, từng gian lít nha lít nhít nối tiếp nhau. 

Việt Tiềm đã từng thấy kiến trúc như vậy. Đây chính là chỗ ở của hạ nhân phục vụ trong cung vua. 

Thị vệ giao Việt Tiềm cho một người hầu ở nhà dưới, báo rằng đây là nô bộc của Linh công tử, cần phải coi trọng người này. 

Người hầu kia lo sợ bất an, gọi thêm hai người nữa tới, dẫn Việt Tiềm đến một căn phòng đơn nho nhỏ. 

"Cạch" một tiếng, cửa bị khoá lại. Chẳng bao lâu sau, bên ngoài đã yên tĩnh không còn tiếng động. 

Việt Tiềm đánh giá gian phòng nhỏ của mình. Trong phòng có một cái giường gỗ, một cái bàn ăn nho nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ. 

Gian phòng nhỏ hẹp, ánh sáng trong phòng không được tốt, nguồn sáng duy nhất là chiếc cửa sổ nhỏ hướng thẳng ra sân trước. 

Vào ban ngày, những người ở lại đây phải tiến cung hầu hạ vương công quý tộc, tới sau hoàng hôn mới có thể trở về. Lúc này, quanh đây vô cùng tĩnh lặng. 

Việt Tiềm nằm ngửa trên giường gỗ, qua cánh cửa sổ nhỏ có thể trông thấy một gốc cây già, còn có một mảnh trời trong xanh. 

Hệt như một phòng giam nhỏ. 

Khi còn bé, Việt Tiềm ở đô thành Vân Việt Quốc, vậy nên hắn vô cùng rõ ràng tình cảnh lúc này của mình. Tường thành thủ đô cao to mà thâm hậu, còn có trọng binh thường xuyên canh gác, đề phòng một cách nghiêm ngặt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!