Chương 16: Phân phó dược sư: "Ngươi đi xem hắn, thay thuốc cho hắn.”

Trâu rừng nằm trước khu vực săn bắn, trên lưng là ba mũi tên găm thật sâu, cả người không nhúc nhích, đã chết cứng rồi. Võ sĩ một chân đạp lên thân trâu, bàn tay rút từng mũi tên cắm trên thân nó ra ngoài. 

Võ sĩ mang theo mũi tên bước lên thềm đá trên Quan đài, đi đến trước mặt Quốc quân. Gã hạ thấp đầu gối, giương cao cánh tay trình mũi tên lên cho Quốc quân xem. 

Quốc quân liếc mắt nhìn con trâu đã chết trên mặt đất, lại nhìn về phía đầu mũi tên vương đầy máu. Hắn ngẩng đầu trông về phía xa xa, ánh mắt rơi vào trên thân ảnh của Chiêu Linh, thấy y đang vội vội vàng vàng mang theo dược sư đi cứu trị tên nô lệ bị thương kia. 

Võ sĩ nâng tiễn kính cẩn nói: "Bẩm báo đại vương, ba mũi tên Linh công tử bắn ra đều trúng vào chỗ yếu hại của trâu rừng phát điên."

Quốc quân chắp tay sau lưng, ánh mắt rơi vào thân ảnh bận rộn của nhi tử, trầm ngâm: "Thuật bắn cung đã học rất tốt, thế nhưng tính tình nóng nảy, vẫn còn phải rèn luyện thêm." 

Vừa rồi trên Quan đài, Quốc quân bàng quan nhìn trận đấu sống chết giữa trâu điên và thiếu niên, trước sau vẫn không có ý ra lệnh cho thị vệ bên người bắn giết trâu rừng. Dưới cái nhìn của hắn, đây là điều không cần thiết. Lễ săn hàng năm sẽ đều có những tình huống đột ngột phát sinh, trâu rừng có phát điên, cũng chỉ là chuyện nhỏ. 

Khi ấy, Chiêu Linh đứng trên Quan đài vô cùng căng thẳng. Y không đành lòng nhìn thấy Nô nhân vật lộn với trâu điên tử vong, thậm chí đã ra tay bắn chết trâu rừng. 

Xác trâu nằm trước bãi săn rất nhanh đã bị người ta nhấc đi, con mồi bị xua đuổi quanh đó cũng lục tục tiến vào trong bãi săn. Thái tử điều động một chiếc xe binh, rong ruổi đi từ trong sườn núi ra, tuỳ tùng phía sau y cũng ngồi trên vài chiếc xe binh. Trên đầu xe binh có vài nam tử trẻ tuổi đang đứng, bọn họ tay nắm trường thương, có người còn đem theo cung tên. 

Chiêu Thuỵ cũng đứng trên đầu một chiếc xe binh. Hắn không mang phục săn nhẹ nhàng giống như Thái tử mà đóng kín mít từ đầu đến chân, áo giáp trầm trọng, mũ giáp cứng còng, nhìn từ xa trông hệt như một quả cầu sắt. 

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Đội ngũ xe binh đi dọc theo bãi săn vài vòng, tới trước Quan đài kính cẩn cúi chào Quốc quân. Đây là nghi thức trước khi tiến vào bãi săn, lá cờ dựng thẳng trên xe binh phấp phới, tư thế của người trên xe oai hùng sáng ngời, nhóm người đang đứng trên cao quan sát không khỏi phát ra từng trận hoan hô. 

Trên Quan đài, thị vệ đang giúp Quốc quân mang áo giáp. Giáp sắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời, mỗi một mảnh giáp đều có chỉ vàng đâm xuyên qua, kim quang ẩn hiện. 

Quốc quân Dung Quốc hai năm qua đã hơi biến tướng, cũng may vẫn có thể mặc vừa quần áo giáp, nhìn vô cùng uy phong. 

Sau khi tự sửa sang lại bao cổ tay của mình, quốc quân quay về phía nhi tử, nói: "A Linh, ngươi ở lại trên Quan đài." 

Trước khi xuất phát, Hứa Cơ phu nhân đã cố ý căn dặn, không cho Chiêu Linh tiến vào bãi săn. Nếu Chiêu Linh bị thương ở bãi săn, Quốc quân trở về thể nào cũng sẽ phải nghe Hứa Cơ phu nhân lải nhải một trận. 

Chiêu Linh trả lời:"Vâng, phụ vương." 

Sau khi cứu trị nô lệ đeo khắc gỗ Hạng Truỵ kia, xác nhận hắn không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Chiêu Linh lại quay trở về bên cạnh Quốc quân. 

Lúc này tâm tư y đã tung bay đi nơi khác, thần sắc phảng phất còn có chút hoảng hốt. Mùi máu tanh trên người nô lệ Việt nhân kia vẫn còn phảng phất đâu đây, tràn ngập trong không khí. 

Chiêu Linh nhìn theo phụ vương đang bước xuống Quan đài, tiến vào bãi săn. Y ngồi im không động đậy, cũng không có khát vọng gia nhập hoạt động săn bắn, biểu hiện rục rà rục rịch. 

Lúc này trên Quan đài đã không còn bao nhiêu người, một trong đó chính là sủng thần Thân Thiếu Tể của Quốc quân. Gần đây Quốc quân sủng ái nữ nhi Thân cơ của Thân Thiếu Tể, hắn cũng theo đó mà trở thành tâm phúc bên người Quốc quân. 

Thân Thiếu Tể nghiêng về bên cạnh Chiêu Linh, tươi cười lấy lòng y: "Nếu Linh công tử cảm thấy không thú vị thì có thể lặng lẽ đi xuống, đứng bên ngoài bãi săn quan sát. Tiểu thần sẽ làm như không thấy người đi." 

Đây là đang nói tốt, thực chất lại là rắp tâm hại người. 

Thân Thiếu Tể cho là Chiêu Linh nhất định sẽ nóng lòng muốn thử. Thiếu niên quý tộc nhìn thấy tình cảnh trên bãi săn, ắt sẽ nhiệt huyết sôi trào, khát vọng được tham dự. 

"Quan sát trên Quan đài và quan sát dưới bãi săn, có thể khác nhau chỗ nào chứ?" Chiêu Linh vuốt ve cây cung đồng trong tay, biểu tình lạnh nhạt. 

Thân Thiếu Tể tự chuốc nhục nhã, không nói thêm gì nữa. 

Hoạt động săn thú bên trong bãi săn kéo dài nửa ngày, tình cảnh vô cùng mạo hiểm. Những người đang ở hiện trường huyết mạch sôi trào, không khí vừa căng thẳng vừa kí. ch thích. Thân là người đứng xem, ánh mắt của Chiêu Linh luôn sát sao dõi theo thân ảnh của phụ huynh. Y không có hứng thú với săn bắn, chỉ là lo lắng hai người họ sẽ bị thương trong quá trình săn thú. 

Hàng năm bãi săn đều sẽ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như bị hươu lớn hung hăng húc bay, bị lợn rừng chống đối, ngã từ trên xe binh xuống mà chết, tất cả đều có thể xảy ra. 

Lịch sử vây săn đã có từ rất lâu đời, ban đầu chỉ tiến hành để thu gom đồ ăn, mãi tới tận sau này mới trở thành một hình thức giải trí của quý tộc. 

Thú hoang bên trong mặc dù có răng nanh sắc bén, có móng vuốt sắc nhọn, có đôi sừng kiên cố, rung rừng chuyển núi giữa đất trời, thế nhưng khi đối mặt với xe binh bọc giáp, vũ khí lợi hại trong tay thợ săn, cũng sẽ rơi vào thế yếu. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!