Phàn Ngư ôm lấy cái chân bị ngã đau, nằm trên đất thống khổ gào to. Y đánh rơi trường thương cách đó rất xa, lúc này chỉ là một kẻ đã bị thương còn không có sức kháng cự, trong tay trống rỗng, chẳng có bất kỳ vũ khí phòng thân nào.
Trâu rừng vừa húc ngã y ý thức được điều này liền ngửa đầu rít gào, mân mê móng trước muốn đạp lên người y. Đáy lòng Phàn Ngư tuyệt vọng, nghĩ rằng chính mình sẽ không sống nổi nữa, hai mắt nhắm nghiền lại.
Đau đớn không phát sinh như trong tưởng tượng, Phàn Ngư vội vàng mở mắt ra, nhất thời trợn mắt há mồm. Không biết từ bao giờ, Việt Tiềm đã chắn trước mặt y. Trong tay hắn nắm chặt trường thương, đầu thương sắc bén đâm thẳng vào thân thể của trâu rừng.
Trâu rừng vốn đã điên cuồng, trường thương nhọn hoắt đâm sâu trong thân thể, máu huyết tuôn ra như suối lại càng kích. thích dã tính của nó. Thân thể khổng lồ của nó đâm thẳng về phía Việt Tiềm. Trường thương nháy mắt gãy làm đôi, Việt Tiềm giận giữ gầm lên: "Đừng thất thần, chạy mau!"
Tiếng rống ấy như thức tỉnh Phàn Ngư. Y liều mạng vừa bò vừa chạy, dụ. c vọng cầu sinh vô cùng mãnh liệt, một hơi chạy thẳng đi thật xa.
Phàn Ngư đột nhiên quay đầu lại, muốn xác nhận xem Việt Tiềm còn sống hay không. Không quay lại nhìn còn tốt, vừa mới nhìn, y lại cả kinh há hốc mồm.
Chỉ thấy Việt Tiềm đứng thẳng bất động, mắt nhìn thẳng về phía trâu rừng. Con trâu húc mạnh về phía hắn, hai tay hắn ứng thế víu mạnh vào sừng trâu, tung người nhảy lên, ngồi trên tấm lưng rộng rãi của nó.
Trâu rừng muốn hất tung kẻ trên lưng xuống. Nó ngửa đầu giậm chân, lao nhanh tới khoảng đất trước lối vào bãi săn, liên tiếp húc đổ vài cây mộc lan. Sau khi va chạm khắp nơi, tên người nó lưu lại đầy những vết thương lớn nhỏ, mà Việt Tiềm trên lưng nó cũng có thêm không ít thương tích. Mặt hắn vương đầy máu, cánh tay bị thứ gì đó rạch rách một đường thật sâu, máu đỏ chảy ròng ròng.
Advertisement
Trâu rừng lửa giận ngút trời. Nó không ngừng lao về phía trước, mãnh liệt lay động thân thể. Việt Tiềm một lần lại một lần suýt bị con trâu quăng xuống, sau đó hắn một lần lại một lần hoá giải. Có hai lần chân hắn suýt nữa đã bị kéo lê trên mặt đất, hai tay vẫn gắt gao bám víu trên đôi sừng trâu, Phàn Ngư nhìn mà tim suýt chút nữa đã ngừng đập.
Phàn Ngư gần như muốn che hai con mắt lại, y thực sự không dám nhìn.
Chỉ cần một lần xóc nảy kịch liệt nữa, Việt Tiềm sẽ rơi từ trên lưng trâu rừng xuống, sau đó bị móng chân của nó dẫm đạp đến chết.
Cây mộc lan tiếp theo cũng bị trâu điên đâm lật gốc, mà Việt Tiềm vẫn còn đang cưỡi ở trên lưng nó. Một tay hắn ghìm chặt lấy cổ trâu, một cánh tay khác đang không ngừng vung lên, nắm một cây đao nhỏ bằng đá, dùng cây đao đá này đập mạnh xuống đầu trâu rừng.
Tâm tình kích động cực độ, trên bả vai Việt Tiềm hiện rõ những hoa văn vằn vện hình mãng xà.
Mới đập mấy lần, đao đá nhỏ đã vỡ vụn. Việt Tiềm nắm mảnh đá vỡ, đâm thẳng vào đôi mắt của trâu rừng. Nó đau đớn rống lên, mất đi phương hướng mà đâm thẳng vào nham thạch.
"Ầm" một tiếng, trâu rừng gục xuống, Việt Tiềm cũng ngã nhào trên mặt đất.
Vào lúc trâu rừng phát điên, không một người nào đang xua đuổi mãnh thú gần đó ra tay giúp đỡ, bất kể là Nô nhân, binh sĩ, hay là võ sĩ.
Toàn thân Nô nhân không có bất kỳ thứ gì có thể phòng vệ được, chỉ nắm một thanh trường thương làm vũ khí. Bọn họ không dám cứu giúp; binh sĩ không thể hỗ trợ, cấp trên đâu có ra lệnh; còn võ sĩ, trách nhiệm của bọn họ chỉ là đuổi toàn bộ thú hoang vào trong bãi săn, không bao gồm cứu trợ Nô nhân.
Những quý tộc đang đứng trên đài cao quan sát, tất nhiên cũng sẽ không vươn tay viện trợ. Bọn họ hoặc là lộ ra biểu tình kinh ngạc, xem đến sững sờ; hoặc là tê liệt, khoanh tay đứng nhìn. Trâu rừng chỉ đang tập kích hai tên nô lệ, chết rồi, cũng coi như hết chuyện.
Sau khi ngã xuống, Việt Tiềm nằm bất tỉnh vài giây, rất nhanh liền khôi phục ý thức, mà trâu rừng đang hôn mê bên cạnh hắn cũng từ từ tỉnh lại, mũi phả ra hơi thở hổn hển.
Việt Tiềm sờ s. oạng mặt mình, mò được một tay đầy máu. Hắn nghe tiếng Phàn Ngư hô to, nói hắn mau chạy, vừa định thần nhìn lại liền thấy trâu rừng đã bò dậy.
Sự vật trước mắt hắn đều là bóng chồng, động tác cũng chẳng còn hài hoà. Việt Tiềm cưỡng ép chính mình tự đứng dậy, nhặt một tảng đá, nắm chặt trong lòng bàn tay. Tới giờ phút này, chính hắn cũng không xác định được mình có còn khí tức để đập chết con trâu cũng đang bị thương này không.
Trước hôm nay, một người một trâu căn bản không liên quan đến nhau, chưa nhắc tới thù hận, vốn cũng chẳng cần vật lộn ngươi chết ta sống. Chỉ là vương công quý tộc muốn tận tình sung sướng, muốn săn bắn, trâu rừng trở thành con mồi, mà hắn lại chính là người xua đuổi con mồi tiến vào trong bãi săn chết chóc.
Trâu rừng lung la lung lay đứng lên, đầu trâu thấm đầy máu tươi đỏ sẫm, phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ, dáng dấp có mấy phần tương tự với thiếu niên Việt nhân đang tàn nhẫn đấu tranh với nó.
Việt Tiềm nhìn quét qua binh lính và võ sĩ cách đó không xa. Trong tay bọn họ có trường thương, nhưng lại không có bất kỳ kẻ nào ra tay cứu viện.
Bọn họ đang bận xua đuổi thú hoang ở tứ phía đi vào trong bãi săn, tự nhiên sẽ chẳng quan tâm tới sống chết của thiếu niên Việt nhân. Trên đài cao, vài tên quý tộc bàng quang nhìn ngắm toàn bộ quá trình đấu tranh của thiếu niên và trâu điên, nét mặt lộ rõ vẻ hưng phấn. Bọn họ mong chờ chết chóc tử vong, bất kể là trâu rừng hay là thiếu niên nô lệ.
Đáy lòng Việt Tiềm vẫn luôn âm thầm sinh sôi hận ý, giờ khắc này như bộc phát ra toàn bộ. Hắn nắm lấy hòn đá trong tay, siết vô cùng chặt, đến nỗi những góc cạnh sắc bén của hòn đá đâm rách bàn tay hắn, thấm đầy máu tươi.
Cảm giác đau đớn vì mất máu làm cho đầu óc vốn ảm đạm của Việt Tiềm tỉnh táo lại mấy phần, trước mắt không còn bóng chồng nữa. Hắn ném mạnh hòn đá vào đầu con trâu điên, thế nhưng lúc này đã sức cùng lực kiệt, chẳng còn sử dụng được bao nhiêu lực đạo.
Trâu rừng phát ra tiếng rống điếc tai. Nó đột nhiên húc thẳng về phía Việt Tiềm, cho dù thân thể chồng chất vết thương lớn nhỏ, sức sống của nó vẫn cực kỳ cường hãn.
Việt Tiềm bị húc văng ra đất, còn chưa kịp bò lên đã thấy trâu rừng tiếp tục nhào về phía này, liền vội vã bắt lấy một đoạn thương gãy nằm trên mặt đất, nắm ở trước ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!