Đội ngũ săn mùa Hạ mênh mông cuồn cuộn, rời khỏi đại môn ở thành đô.
Xe của Quốc quân đi phía trước, xe của Thái tử theo sát ngay đằng sau, tuỳ tùng gần trăm người.
Chiêu Linh ngồi chung cùng Thái tử. Đâu là lần đầu tiên y rời khỏi đô thành, đi tới vùng đồng nội — ngoại ô, một đường khó nén kích động, vẫn luôn ngắm nhìn xung quanh. Ven đường y thấy dòng suối, thôn xóm làm người ta cảm nhận được vui vẻ, thân tâm khoan khoái, đến con đường vườn tược, trâu nước đang kéo cày bên trong đồng ruộng cũng cảm thấy hàm hậu mà đáng yêu.
Mười lăm năm nay, Chiêu Linh vẫn luôn sống trong thủ đô, cung thành tráng lệ, còn có những bức tường vây cao ngất.
Chỉ có khi còn nhỏ, ở trong giấc mộng hoá thành chim chóc, bay khỏi thủ đô, y mới được ngao du sơn dã trong rừng núi, nhiều năm sau vẫn nhớ mãi không quên.
Xe ngựa tiến về phía trước, một đường xóc nảy. Từ sáng sớm đến buổi trưa, Chiêu Linh rốt cuộc cũng nảy sinh ủ rũ, buồn ngủ nằm úp sấp bên xe ngựa, nhắm mắt chờ đợi đích đến xuất hiện.
Một mảnh rừng xanh cuối cùng cũng hiện ra, nối liền cùng một mảnh rừng khác, bao la bát ngát san sát cạnh nhau. Trước mặt đội ngũ săn bắn là một đỉnh núi lớn, sương mù mông lung vây đầy xung quanh —
- ấy là núi Nam.
Nghe Thái tử nói đã đến núi Nam, Chiêu Linh ngẩng đầu lên, thấy núi lớn nguy nga, mây khói lượn lờ.
Gió rừng mang theo hơi nước phất qua gương mặt Chiêu Linh. Nhất thời, y cảm thấy khí tức trong gió vô cùng quen thuộc, nhìn thấy toà núi mù sương kia tựa như là đang gặp lại.
Nơi này, phải chăng chính là ngọn núi khói sương vấn vít y bay qua khi hoá thành chim chóc trong giấc mộng thuở nhỏ?
Advertisement
Người y nhìn thấy ở bến thành, vị nô lệ ở Hữu doanh phía Bắc, liệu có phải là nam hài cứu y, sau đó đã cầm tù y hay không?
Năm ấy sợ rằng chỉ là mộng, hoá ra thực sự không phải chỉ là mộng thôi. Núi cũng thế, người cũng ở đây, đều tồn tại, vô cùng chân thật.
"A Linh, nhìn khe núi."
Âm thanh của huynh trưởng vang lên, Chiêu Linh theo đó vội vàng nhìn về phía khe núi. Ở đó, mây trắng phất phơ trên những gốc đại thụ, xa xa thấp thoáng bóng một đàn hươu. Y còn nghe được tiếng kêu hoà dịu của những con hươu ấy — u u lộc minh; vang vọng trong thung lũng.
Chiêu Linh chưa từng thấy những con hươu như vậy. Chúng không giống với đôi Mai Hoa lộc trong cung, hình thể càng to lớn hơn, đôi sừng trên đầu vô cùng tráng lệ. Y hỏi: "Huynh trưởng, đây là giống hươu gì?"
Thái tử trả lời: "Đại Mi."
Có lẽ bởi vì phát hiện đội ngũ săn bắn đã đến, cũng có lẽ bởi vì thú hoang trong rừng qua lại, đàn hươu đột nhiên chạy trốn. Bóng dáng chúng loé lên, linh động biến mất giữa non xanh nước biếc, trời đất bao la.
Xe ngựa chậm rãi đi lên. Đường núi chót vót, Thái tử thản nhiên dựa vào buồng xe, Chiêu Linh nắm một bó hoa dại được hái ở ven đường, cúi đầu ngửi ngửi khí vị. Ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt y, thiếu niên tóc đen da trắng, mi mục thanh tú, dung nhan như hoạ.
"Bát đệ, chúng ta đến rồi!"
Xe ngựa của Chiêu Thuỵ đi sát phía sau xe Chiêu Linh. Hắn ngồi trên xe, vui vẻ gọi với lên.
Chỉ thấy xa xa có một cây cờ xí ẩn náu giữa rừng cây xanh um. Nơi ấy, chính là trại săn.
Xe ngựa đi tới doanh địa, người người dồn dập nhảy xuống xe. Tuỳ tùng dựng lều bạt lên, bận rộn không thôi, những lều bạt này đủ loại kiểu dáng, không cái nào là không cao lớn hoa lệ.
"Muốn tới bãi săn không?" Thái tử tay cầm cung tiễn, tuỳ tùng cạnh y là bốn tên thị vệ, trong tay thị vệ còn dẫn theo hai con chó nhỏ, bốn chân thon dài khoẻ khoắn.
"Muốn!" Chiêu Linh lập tức đuổi tới.
Trang phục của Chiêu Linh và huynh trưởng giống nhau, thân mang phục săn[1] nhẹ nhàng, dây cung tinh xảo móc bên eo, lưng đeo tiễn phục[2], ngón tay cái còn tròng thêm thiếp ngọc thượng hạng.
[1] Phục săn: trang phục đi săn.
[2] Tiễn phục: bao đựng cung tên.
Hai huynh đệ rời khỏi doanh trại. Chiêu Thuỵ thấy thế cũng muốn đi, bèn chung bước tiến về phía bãi săn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!