Chương 13: Huynh trưởng tốt nhất, mang ta tới lễ săn mùa Hạ đi!

Vài ba môn khách của Thái tử Chiêu Môi đang thảo luận chính sự, bọn họ nói đến trên trời dưới biển, vô cùng tập trung, chỉ có thiếu niên Thái tử bên cạnh đôi lúc thất thần, thỉnh thoảng lại cúi đầu thưởng thức đôi cá nạm ngọc trong tay. Đôi cá này được chế tác để chơi cờ Lục Bác[1], vừa đáng yêu vừa tinh xảo. 

[1] Cờ Lục Bác: là một dạng trò chơi phổ biến của Trung Quốc thời cổ đại. Trò chơi này chủ yếu để cho hai người chơi, theo đó mỗi người lần lượt di chuyển sáu con cờ xung quanh các điểm đối xứng của một bàn cờ vuông dựa theo kết quả sau khi gieo sáu chiếc que, vốn được sử dụng như quân xúc xắc trong các trò chơi hiện đại. 

Chiêu Linh vốn muốn tới tìm huynh trưởng chơi cờ Lục Bác, không ngờ lại thấy Thái tử triệu tập môn khách, đang nghị sự cùng bọn họ. 

Một vị môn khách trẻ tuổi dáng người cao gầy, bề ngoài xấu xí đang đứng trước tấm bản đồ bằng lụa treo cao, chỉ vào một vị trí trên đó, dùng Dung ngữ chứa đầu khẩu âm địa phương mà nói: "Quân ta liên tiếp giao chiến cùng Duy quân, cũng chưa thể đánh hạ được Tằng Việt thành, bởi vì sao? Bởi vì thành này ba mặt là núi, một mặt sát biển, địa thế cực kỳ hiểm trở, khó có thể đánh được."

"Tằng Việt thành từng là môn hộ Duy Quốc, quân ta nhiều năm qua đã hao binh tổn tướng ở nơi đây, đánh trận nào thua trận đó. Theo thần thấy, đường này không thông, hẳn là khác mưu ắt lộ."

Môn khách ngưng lời giảng giải, lại cuốn bức lụa lên để lộ bản đồ bên dưới, ngón tay chỉ dọc theo đường thuỷ, mới nói tiếp: "Tại sao quân ta không vòng qua núi Y, dựa vào bất ngờ mà tấn công Chương thành phía Tây của Duy Quốc trước? Chương thành phòng giữ bạc nhược, Duy Quốc cũng không đề phòng chuẩn bị gì ở nơi này. Nếu chúng ta tấn công bất ngờ, chờ tới khi Duy Quốc phản ứng lại, phái quân đội tới đây thảo phạt, quân ta đã sớm gia cố xong tường luỹ Chương thành, đào ổn chiến hào."

"Quân ta chiếm cứ Chương thành, coi đây là cứ điểm, vừa có thể tiến công, lui cũng có thể thủ. Lần sau nếu người xuất binh tấm công Duy Quốc, thần xin thỉnh cầu hãy tấn công Chương thành!"

Biệp pháp này của môn khách có thể nói là kiếm đi nét bút nghiêng[2], khiến cho những môn khách khác thảo luận vô cùng kịch liệt.

[2] Kiếm đi nét bút nghiêng: ở đây là chỉ một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ. 

Advertisement

Có môn khách nói: "Không được, muốn vòng qua phía Tây tấn công Chương thành, tất phải băng qua địa giới Thư Quốc."

Có môn khách lại bảo: "Nói khó cũng không khó, nếu không có thể mặt dày hối lộ Quốc quân Thư Quốc, đồng ý dành ra chỗ tốt, biết đâu Quốc quân Thư Quốc lại đồng ý cho mượn đường." 

Một vị đại hán râu quai nón hông đeo trường kiếm đứng vọt lên. Mọi người đều nhìn về phía hắn, người này lớn giọng: "Thư Quốc nhỏ yếu, vẫn luôn dựa dẫm vào Duy Quốc, huống hồ phu nhân của Quốc quân Thư Quốc chính là muội muội của Duy Vương. Nhỡ đâu Thư Quốc giả vờ cho chúng ta mượn đường, trong âm thầm lại cùng Duy Quốc mưu hại quân ta. Nếu quân ta thực sự đi đường vòng mà tấn công Chương thành, chịu thế giáp công của hai nước Duy Thư, chỉ có thể một đi không trở lại!" 

Đại hán râu quai nón càng nói càng kích động, tay chỉ thẳng về phía vị môn khách cao gầy đưa ra ý tưởng tấn công qua đường vòng kia, bực bội nói: "Vệ Bình vốn là nhân dân Hứa Quốc, ai biết hắn có phải mật thám Hứa Quốc phái tới làm suy yếu quân lực nước ta hay không!"

Lời này của đại hán râu quai nói khiến những người ngồi đây ồ lên. 

Vệ Bình khịt mũi coi thường: "Ngu phu!"

Môn khách đang ngồi đây không hoàn toàn là người Dung Quốc, còn có mấy người đến từ những quốc gia khác. Ở những quốc gia kia, cuộc sống của bọn họ bôn ba gian khổ, thân mang tài trí, nếu ai thưởng thức bọn họ, bọn họ sẽ vì người đó là lao tâm khổ tứ, tận tuỵ trung hiệu, đây cũng là chuyện rất đỗi bình thường. 

Chiêu Linh vốn còn đang buồn ngủ, thanh âm vang dội của đại hán râu quai nón tựa như lại dấy lên cho y mấy phần tinh thần. 

Chờ sau khi đại hán râu quai nón ngồi xuống, có một vị môn khách mặt tròn khác đứng lên, thanh âm không lớn, chậm rãi mà nói: "Dung Quốc chúng ta và Duy Quốc chỉ mới đình chiến từ đầu Đông năm ngoái, nếu liên tục chinh chiến nhiều năm, e là bách tính không chịu nổi gánh nặng. Theo thần thấy, trước mắt chuyện quan trọng nhất không phải thảo phạt Duy Quốc, mà là tìm kế sinh nhai cho bách tính quốc nội…" 

Đối với những thảo luận của môn khách, Thái tử chỉ lắng nghe, không tỏ rõ bất kỳ ý kiến gì. Trên mặt y không biểu lộ ra điều gì, dưới đáy lòng lại đang cân nhắc. 

Qua hồi lâu, môn khách tản đi, thượng đường yên tĩnh, trong phòng chỉ còn Chiêu Linh và Thái tử. Thái tử ngồi trước án thư, đọc văn thư lãm khách dâng tên, tựa hồ đã lãng quên người bên cạnh. 

Chiêu Linh nghĩ, huynh trưởng quả nhiên quên mất ta rồi, bèn cao giọng: "Huynh trưởng, chúng ta sẽ tiếp tục chinh phạt Duy Quốc sao?" 

Nghe thấy có người gọi mình, Thái tử ngẩng đầu nhìn lên, mới nhớ ra Chiêu Linh đã ngồi nghe bọn họ thảo luận nửa ngày, người vẫn còn chưa trở về. 

Thái tử vẫy tay với Chiêu Linh, ra hiệu ngồi lại đây. 

Hai huynh đệ ngồi chung trên một chiếc ghế gỗ, văn thư trên án đã bị thị nữ mang đi, bày lại một tấm bản đồ. Ngón tay Thái tử chỉ lên Mạnh Dương thành trên bản đồ, nói: "Lúc trước Việt nhân ở Mạnh Dương thành tạo phản, suýt chút nữa đã khiến việc thủ ở núi Tử Đồng trở thành công lao dã tràng." 

"Ta biết, bởi vậy nên phụ vương đã phái Hoàn Tư Mã đi vào bình loạn." Chiêu Linh trả lời. 

Thái tử gật đầu. Ngón tay y rời đi, chỉ vào phía Nam Mạnh Dương thành, nơi đó có một quả núi lớn, viết ba chữ "núi Tử Đồng", nói: "A Linh, cả trăm năm ở nơi này, chúng ta và người Vân Việt không ngừng tranh đấu. Mãi cho tới tận bảy năm trước, quân ta mới công phá đô thành Vân Việt, binh theo Mạnh Dương thành, hết thảy núi Tử Đồng mới về tay Dung Quốc." 

Y tiếp tục nói: "Vân Việt Quốc mặc dù đã diệt vong, thế nhưng căn cơ của chúng ta tại Vân Việt vẫn còn chưa vững vàng. Duy Quốc vẫn luôn muốn tìm cơ hội xuôi Nam, ý đồ công chiếm đỉnh Tử Đồng." 

"Đó là bởi vì, núi Tử Đồng vốn là địa phương khai thác quặng và tinh luyện kim loại. Cảnh đại phu đã từng nói: Quốc gia đại sự, tại tự cùng nhung[3], mà hai chuyện lớn này, muốn thành, đều phải có mỏ đồng." Chiêu Linh nhìn kỹ những đường nét tạo nên đỉnh Tử Đồng trên bản đồ. Những nét vẽ ấy chẳng khác biệt bao nhiêu so với những toà núi khác, ấy vậy mà xung quanh nó đã từng phát sinh vô số chiến sự, không tấc đất nào trên ngọn núi này là chưa từng thấm đẫm máu tươi. 

[3] Quốc gia đại sự, tại tự cùng nhung: ý nói những chuyện quan trọng của một quốc gia đều phụ thuộc vào binh khí, quân đội, cơm ăn, áo mặc, chữ viết. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!