Chương 11: Mặt mày đối phương, càng nhìn càng thấy quen thuộc

Chiêu Linh gài mộc tiễn lên dây cung, một mũi tên bắn ra găm thẳng vào hồng tâm, xung quanh có biết bao thanh âm trầm trồ khen ngợi. Y chẳng có chút đắc ý nào, ánh mắt nhìn thẳng vào bia gỗ trước mắt, trong lòng cũng không suy nghĩ tới điều gì khác. Tiếp ngay sau đó, y một lần bắn ra hai mũi tên, tốc độ nhanh nhạy như thế, hai mũi tên phân biệt bắn ra lại tựa tương liên, độ chính xác cực cao, ghim thẳng xuống hồng tâm. 

Lực đạo đầy đủ, mũi tên cắm sâu vào bia gỗ. 

Năm đó, Chiêu Linh mười tuổi, dùng mũi tên có đầu gỗ nhọn. Năm nay, y mười lăm tuổi, dùng mũi tên có đầu đồng thau. Chưa nói đến bắn lên bia gỗ, kể cả bắn người cũng có đầy đủ lực đạo đâm xuyên qua thân thể. 

Một đám đại thần ở đây quan sát đều phát ra âm thanh trầm trồ khen ngợi, còn có tiếng cận thần chúc mừng Quốc quân Dung Quốc: "Tiểu thần xin chúc mừng Quốc chủ! Linh công tử tuổi còn nhỏ đã có được tuyệt kỹ bách phát bách trúng, đây chính là kỳ tài!"

Hưởng lời ngợi ca của đại thần, mặt mày Quốc quân nhuốm đầy ý cười. 

Hai bên sườn mặt Quốc quân bây giờ đã có vài sợi tóc mai bạc trắng, chòm râu bên môi đã đổi thành màu hoa râm. Tuy nói năm tháng vô tình, thân thể hắn vẫn vô cùng cường tráng, bên người thỉnh thoảng còn thay đổi vài sủng cơ tuổi trẻ trung mỹ mạo. 

Ngồi cạnh Quốc quân, một bên là Hứa Cơ phu nhân, một bên là Khương cơ đang được sủng ái gần đây. 

Lông mày Khương cơ cau lại, tay len lén sờ lên vùng bụng bằng phẳng, không khỏi suy tư xem tại sao mình còn chưa mang thai. E là Quốc quân năm nay đã mất đi năng lực sinh dục, dù nàng được sủng ái cũng chẳng có nổi một hài tử để củng cố địa vị. 

Hứa Cơ phu nhân thấy đại thần bên dưới không ngớt lời khen ngợi Chiêu Linh, thập phần vui sướng, nhẹ nhàng nói với Quốc quân: "Linh nhi có bản lĩnh bách phát bách trúng, luận võ không kém hơn so với những kẻ khác, luận văn, ngay cả Cảnh khanh cũng thường xuyên khen nó thông tuệ hiếu học."

"Quân chủ, Linh nhi tiến bộ như vậy, phải thưởng." 

Lúc này, Chiêu Linh đã rời khỏi bãi bắn. Người trên bãi bắn đổi thành một công tử khác tay cầm cung tên, biểu diễn thuật bắn cung trước mặt Quốc quân và quan chức. Chiêu Linh đưa cung tên và vật phẩm trong tay cho tuỳ tùng, tay không đi thẳng đến chỗ cha mẹ. 

Quốc quân thấy Chiêu Linh lại đây, bèn hỏi: "Mẫu thân ngươi khen ngươi khổ luyện thành tài, muốn quả nhân thưởng cho ngươi. Linh nhi muốn được khen thưởng gì nào?"

Chiêu Linh không chút nghĩ ngợi, nói rằng: " Phụ vương, nhi thần muốn một chiếc xe." 

Quốc quân nghiêm mặt, trầm giọng: "Không muốn cái gì khác? Chỉ muốn một chiếc xe?" 

Khi còn nhỏ, chỉ cần Chiêu Linh thấy phụ vương nghiêm mặt là sẽ không dám thân cận, bây giờ lớn hơn vài tuổi, y đã hiểu phụ vương chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi. 

"Phụ vương, huynh trưởng có xe, nhi thần cũng muốn!" Chiêu Linh kéo cánh tay Quốc quân thỉnh cầu, làm nũng hệt như một đứa trẻ. 

"Được được, phụ vương ban thưởng cho ngươi." Quốc quân đáp ứng liên tục. 

Ban cho Chiêu Linh một chiếc xe ngựa xuất hành, tương đương với việc cho phép y đi ra khỏi Vương cung. 

Huynh trưởng của Chiêu Linh cơ bản đều phải mười sáu, mười bảy tuổi mới có thể nắm giữ xe ngựa của chính mình, có thể tự do ra vào Vương cung. 

Hứa Cơ phu nhân ở bên cạnh nói: "Còn không mau bái tạ."

"Cảm tạ phụ vương." Chiêu Linh mừng rỡ cảm ơn.

Mặt mày Chiêu Linh hớn hở vì thực hiện được tâm nguyện, y lùi về phía sau cha mẹ, cùng trò chuyện với những công tử đã biểu diễn thuật bắn cung xong. 

Quốc quân nói với Hứa Cơ phu nhân: "Sớm muộn cũng chiều hư nó." 

Hứa Cơ phu nhân cười nói: "Sao có thể là lỗi của ta, rõ ràng là Quốc chủ muốn thưởng cho nó."

Nghe cuộc trò chuyện hoàn hoàn mỹ mỹ của đôi vợ chồng già bọn họ, Khương cơ quay mặt đi hướng khác, tựa hồ có chút không vui. 

Tại bãi bắn, Chiêu Thuỵ bắn xong ba mũi tên vào bia, cũng tiến tới trước mặt Quốc quân đòi thưởng. Đối với đứa con trai này, Quốc quân không yêu thích, cũng không chú ý soi xét, tuỳ tiện thưởng ít đồ, sau đó liền đuổi đi. 

Chiêu Thuỵ lớn lên vẫn mập, đặc biệt là vài năm nay vẫn luôn sinh trưởng theo chiều ngang, chiều cao cũng sắp bị Chiêu Linh vượt mặt rồi. 

Cảm ơn phụ vương xong, Chiêu Thuỵ lập tức lùi qua bên cạnh. Hắn đi tìm Chiêu Linh, thấp giọng hỏi: "Bát đệ, phụ vương thật sự ban thưởng cho ngươi một chiếc xe sao?" 

Chiêu Linh trả lời: "Là thật, chính miệng phụ vương đã đáp ứng." 

Chiêu Thuỵ than thở: "Ầy, ta chỉ được thưởng một bức khắc văn sơn màu." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!