Màn đêm buông xuống, quân doanh cách đó không xa sáng lên ánh lửa. Đất trên đường đen xì, mấy Nô nhân kéo thân thể uể oải đi từ doanh trại ra, trong đó có Thường phụ.
Nô nhân cả người bẩn thỉu, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc trên người họ. Trên tay mỗi người đều cầm theo một bao đồ vật, đó là thịt cá được bọc trong lá cây.
Lao động cả một ngày dài từ khi trời chưa sáng đến lúc tối mịt, Thường phụ vừa mệt vừa đói, nhét bao đồ ăn đang cầm vào tay Việt Tiềm, lời muốn nói cũng chẳng thèm nói nữa, xoay người đi về phía bụi lau sậy bên cạnh bờ con nước nhỏ.
Việt Tiềm mở lá cây ra, bên trong đều là đuôi cá rất lớn. Tuy chỉ là đuôi cá, nhưng phía trên cũng dính không ít thịt.
Đây là đuôi cá còn thừa lại sau khi chế tác cá khô, binh sĩ không muốn, Thường phụ liền đem về nhà.
Thường phụ rửa ráy bên bờ sông, tiện tay cởi quần áo bẩn trên người ra, giặt luôn trong nước. Mặc dù vừa đói vừa uể oải, hắn vẫn không thể nào mặc kệ mùi hôi thối trên người được.
Không bao lâu sau, Thường phụ chui từ trong bụi lau sậy ra, mặc quần áo ướt sũng trên người, quay trở về nhà tranh, ngồi bên lò sưởi sưởi ấm. Hắn cực kỳ đói bụng, múc một bát canh cá, há to miệng uống ừng ực.
Việt Tiềm đang xử lý đuôi cá. Hắn dùng hòn đá nhỏ chặt đứt vây cá, lại lóc hết thịt còn sót lại, cắt thành từng miếng, chỉ hai cái đuôi cá đã cắt được một chậu đầy thịt.
Thường phụ không để ý còn nóng, mò vài miếng cá hỗn tạp trong canh loãng, dùng tay làm đũa, nhét đồ ăn vào miệng.
Hắn ăn một con cá lại uống hết một chén canh, đợi cơn đói cồn cào trong dạ dày cuối cùng cũng dịu lại mới ngẩng đầu cười với Việt Tiềm: "Không ít thịt nhỉ, ta chuyên môn chọn miếng tốt mà mang về, hôm nay hai ta phải ăn một bữa no nê!"
Advertisement
Lửa trong lò sưởi lại bùng lên, Thường phụ đút thêm củi khô, Việt Tiềm đảo nhẹ thịt cá bên trong bình gốm nóng hổi, đổ thêm nước, lại rắc một lượng lớn rau dại.
Trong chớp mắt, Thường phụ đã ăn no rồi. Ăn no, cảm giác thật tốt.
Thường phụ căng da bụng trùng da mắt, lưng dính lên chiếu liền ngủ, rất mau đã ngáy khò khè, cũng không phát hiện ra Việt Tiềm tối nay có gì không đúng, lời nói cực nhỏ, vô cùng trầm mặc.
Thường phụ coi Việt Tiềm như con đẻ, thế nhưng lại không dư thừa tinh lực để chú ý hắn có vui hay không, có khổ sở hay không.
Thân là Nô nhân, sống sót là quan trọng nhất, những điều còn lại, vốn chẳng có sức để lo lắng.
Củi khô trong lò sưởi đã cháy hết, ánh lửa le lói rồi tàn lụi. Việt Tiềm nằm trên giường đất, trợn tròn mắt, chỉ thấy một màu đen kịt. Không biết đã trải qua bao lâu, cơn buồn ngủ kéo tới, hắn tiến vào mộng đẹp.
Trong giấc mộng, Việt Tiềm hoá thân thành thanh xà, quấn trên đầu cành cây cao, quan sát con mồi trong rừng.
Thanh xà có đôi kim đồng cực kỳ nhạy cảm, dù vật còn sống giấu trong bóng tối có im lặng đến đâu, nó vẫn có thể nhận rõ bọn họ giữa những che chắn mù mịt.
Lúc này, dưới tàng cây có một con chuột hoang đang lén lén lút lút đi kiếm ăn; cách đó không xa, ở cái ao bên cạnh, mấy chục con ếch con đang dần tập hợp lại; trên đỉnh đầu thanh xà có một cái hốc cây, trong đó có năm con chim Uyên Ương non đang chen chúc.
Tối nay thanh xà không đói bụng, chẳng như những ngày ruột gan cồn cào đi săn xung quanh trong quá khứ. Nó lười biếng tắm mình dưới trăng bạc, quan sát bốn phía theo thói quen.
Trong tầm mắt thanh xà, rừng núi bao la nghiễm nhiên trở thành lãnh địa của nó. Nó không e ngại bất cứ sài lang hổ báo nào, cũng không e ngại bất cứ sinh linh nào trong núi hoang, tựa như là Vương ở nơi này.
Chim non trong hốc cây tựa như cảm nhận được nguy hiểm, từng con từng con cao giọng kêu to, hô hoán chim mẹ.
Thanh xà nghĩ: Ta cũng đâu có ăn các ngươi, làm như đang gặp phải đại địch vậy.
Bị làm cho thiếu kiên nhẫn, cuối cùng thanh xà cũng di chuyển thân thể, trườn trong không gian nhỏ bé chằng chịt cành lá, bò sang một thân cây khác. Cây cối trong rừng rậm rạp, dù không có bản lĩnh bay lên trời, thanh xà vẫn có thể di chuyển vô cùng thoải mái.
Thanh xà du đãng một phen, lần thứ hai quay trở lại làm tổ trên thân cây kia, chẳng qua đã đổi nhánh cây khác. Việt Tiềm yêu thích cái cây này, tầm nhìn bốn phía vô cùng rộng lớn, đầm nước ở lân cận, không khí cũng rất thư thái.
Cảm giác được thiên địch lại quay trở về, ổ Uyên Ương non kia tiếp tục phát ra tiếng kêu ồn ào không ngớt.
Gió núi thổi tung bờm trên đầu thanh xà, lưỡi rắn nếm trải hương vị của sương sớm. Nó biết, trời đã sắp sáng rồi.
Trong giấc mộng, Việt Tiềm vẫn không muốn tỉnh lại. Hắn muốn ở lại trong núi sâu, thật sự trở thành thanh xà, không bị thế gian vạn vật trói buộc, tự do tự tại; không giống như ban ngày, hắn là một Nô nhân bên trong Hữu uyển, luôn bị nô dịch, chẳng có tự do.
Chân trời hơi sáng lên. Chim Uyên Ương mẹ bay về tổ, phát hiện ra thanh xà to lớn đang nằm úp sấp trên tổ chim. Nó vô cùng lo lắng nhảy vào trong hốc cây, đuổi từng con chim non chưa cứng cáp ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!