***
Kế sách của Nam Chu rất đơn giản.
Đơn giản giống như khi ngay từ đầu cậu đã lợi dụng những thông tin từ hoàn cảnh xung quanh, bịa ra một loạt lời nói dối và giành được sự tin tưởng bước đầu của mọi người.
Cậu dùng họ tên, tuổi tác trên thông báo tìm người, cùng với ký hiệu "Trường trung học số 2, Long Đàm" trên bản đồ bên cạnh hộp đèn. Khiến cho người chơi "ma" cũng âm thầm quan sát hoàn cảnh xung quanh hiểu nhầm cậu là đồng bọn.
Mọi người vội vàng nhìn xung quanh, đi tìm thông báo tìm người theo lời Nam Chu nói.
… Không thu hoạch được gì.
Cho tới khi Nam Chu giơ hai ngón tay ra, nhằm trúng túi quần bò của anh mập, nhanh chóng kẹp mấy tờ giấy rút ra ngoài và rũ nó ra trong không trung.
Mùa hè, mọi người đều mặc quần áo mỏng manh hơn.
Cho nên khi trong túi quần có ba tờ giấy, dẫu rằng chỉ là vài ba tờ giấy mỏng xếp thành một tập cũng sẽ làm cho người ta chú ý tới.
Khuôn mặt anh mập trướng đỏ bừng.
Hai chữ "La Yển" lớn đỏ tươi rên tờ thông báo tìm người đang từ từ rơi xuống đất, giống như hai cây kim nung nóng đỏ, đâm thẳng vào mắt gã.
Có trời mới biết, ban đầu gã còn thầm oán thán Nam Chu, tại sao lại không tự bịa ra một cái tên.
Cái tên này có trong thông báo tìm người dán ngay trên hộp đèn trước mặt mọi người, vô cùng bắt mắt.
Dẫu vậy, như những lời Nam Chu đã nói, trừ người chơi là "ma" ra thì những người chơi bình thường căn bản sẽ không quan tâm tới hoành cảnh xung quanh mình, họ chỉ quan tâm tới người.
Đây là điểm mù tâm lý không thể tránh được.
Cho dù là cái tên này có dán ngay trên phía bên trái đầu cậu khi cậu giới thiệu về mình, cũng sẽ có kết quả tương tự mà thôi.
Gã mập cũng không ngờ rằng đồng đội Lưu Kiêu sẽ mắc câu Giang Phảng.
Điều này khiến cho gã thêm phần lo lắng về việc có thể thắng được màn này hay không.
Mất đi một đồng đội, cũng đồng nghĩa với việc ít đi một người chia tích điểm, cũng có thể coi như chuyện tốt.
Gã mập cũng không thích cảm giác chiến đấu một mình.
Huống hồ, gã phát hiện ra Nam Chu có thể sử dụng cái tên trên bảng thông báo tim người để chắp vá một thân phận, còn thành công lừa gạt được mọi người, chứng minh rằng đầu óc người này không tệ.
Cậu còn có thể ném văng Ngô Ngọc Khải đã phát điên kia đi, chứng tỏ rằng giá trị vũ lực của cậu cũng không kém.
Năng lực mà Nam Chu thể hiện ra khiến cho gã mập có chút động lòng.
Gã cần một đồng đội lâu dài.
Cho nên, gã phải thể hiện tốt với "đồng đội tạm thời" này, giúp "lời nói dối" của cậu càng thêm hoàn mỹ.
Vào lúc này, Nam Chu cũng "vừa vặn" rời khỏi chỗ ngồi.
Vì thế, nhân lúc chiếc xe đi xuyên qua đường hầm, gã mập sờ soạng tới chỗ của Nam Chu, dựa theo trí nhớ tìm được vị trí dán thông báo tìm người, xé toàn bộ mấy tấm thông báo tìm người xuống và giấu đi.
Vừa nghĩ tới ngay từ đầu Nam Chu đã đào hố cho mình, máu nóng dồn lên đầu gã mập, khiến cho gã hoa mắt chóng mặt.
"Có phải cậu ta thể hiện đầu óc và vũ lực là để cố ý khoe ra giá trị để cho bản thân đang ẩn sâu trong tối cắn câu của cậu ta không?"
"Cậu ta rời khỏi chỗ ngồi là cố ý để không gian cho mình ư?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!