***
Ban đầu trong xe có mười hai người.
Một người phạm quy, còn lại mười một người.
Bây giờ một "ma" bị loại, vẫn còn mười người.
Giảm quân số cũng không khiến cho công việc bỏ phiểu trở nên thoải mái hơn.
Mà ngược lại, tốc độ tiến triển càng trở nên vừa khó khăn vừa chậm chạp.
Sau khi Giang Phảng yên tĩnh lại, sinh viên Ngô Ngọc khải vừa nóng nảy vừa nói nhiều bắt đầu rục rịch.
Tuy rằng Ngô Ngọc Khải không dám hung hăng nghi ngờ người khác như trước, nhưng cậu ta vẫn còn ghi hận chuyện anh mập bỏ phiếu cậu ta, cho nên mới cắn anh mập không buông. Cậu ta nói rằng anh mập cố ý hùa theo hãm hại cậu ta cho nên kiên quyết bầu phiếu của mình cho anh mập.
Phiếu thứ hai bỏ cho anh mập là của Triệu Quang Lộc.
Anh ta không nói được ra lí do, chỉ cảm thấy con người anh mập có hơi thở nguy hiểm.
Hai phiếu này đều là phiếu cảm xúc.
Nói về tính thuyết phục thì khẳng định là không tới, nhưng cũng đủ để người bị bỏ phiếu cảm nhận được khủng hoảng.
Không ngờ khi đối diện với tình huống như vậy mà anh mập vẫn có thể bình tĩnh.
Anh ta dựa vào ghế ngồi, chẳng để lộ chút cảm xúc gì. Sau đó lấy một điếu thuốc ra, nhưng lại không tìm được bật lửa cho nên chỉ ngậm nó trong miệng.
Anh mập cắn điếu thuốc, nói một cách mơ hồ không rõ. Anh ta nói rằng bản thân mình chỉ là một kỹ sư lập trình trò chơi bình thường, làm việc ở một công ty game hạng ba sắp phá sản, ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi rồi mà chẳng làm được trò chống gì.
Anh ta lạnh lùng nói:
– Tôi và vợ đã li hôn từ lâu, con gái sống với tôi.
– Hai ngày trước, con bé đã biến mất ngay trong nhà.
– Các người bỏ phiếu đi. – Anh ta thờ ơ, khuôn mặt núc ních thịt giật giật: – Bỏ phiếu xong tôi cũng chết, có thể đi gặp con gái rồi.
Anh ta vừa nói xong những lời này, không khí trong xe càng thêm áp lực.
Triệu Quang Lộc cũng đã li dị nghe thấy lời anh ta nói, thậm chí còn sinh ra cảm giác hối hận và đồng tình.
… Không ai bầu thêm phiếu thứ ba nữa.
Nam Chu lặng lẽ và tò mò quan sát tất cả điều này.
Thật ra, cho dù anh mập không nói ra những điều kia thì mọi người cũng sẽ không dễ dàng bỏ phiếu cho anh ta.
Phiếu thứ ba, là phiếu tử vong.
Người bình thường sẽ không muốn gánh lấy trách nhiệm này.
Trải qua chuyện của Lưu Kiêu, mọi người cũng không hề trở nên quả quyết hơn.
Nếu kết quả người chết là ma thật, bọn họ sẽ không có gánh nặng tâm lý gì.
Mỗi người chơi đều là người sống, mỗi người đều có quá khứ mình từng trải qua.
Nam Chu nói về chương trình dạy học môn Mỹ thuật của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!