***
Lưu Vinh Thụy luống cuống ngã vào ghế ngồi.
Một đám người xé quần áo gã thành vải vụn, bắt chéo hai tay gã sau lưng, trói chặt gã lại.
Chẳng mấy chốc, vòng tay của gã đã bị bỏ bảy tám phiếu.
Sinh viên nóng nảy Ngô Ngọc Khải vẫn còn nhớ Lưu Vinh Thụy có ý muốn bỏ phiếu chết mình, thù mới hận cũ đồng thời dâng lên trong lòng, cậu ta ấn liên tục "tích" "tích" lên vòng bạc của Lưu Vĩnh Thụy như muốn trả thù.
Ban đầu Lưu Vĩnh Thụy còn muốn giãy giụa, sau đó cũng chết lặng.
Gã dựa vào hàng ghế phía sau, ngực phập phồng, ánh mắt dại ra.
Theo chiếc xe lắc lư, ánh mắt gã một lần nữa chạm vào người đầu nấm đã hoàn toàn biến thành nấm.
Lưu Vinh Thụy bất giác chậm chạp nhận ra vận mệnh sắp tới trên đầu mình.
Gã đứng phắt dậy, muốn xông thẳng về phía trước nhưng lại mất đi thăng bằng, vấp ngã một cái.
Gã bò dưới đất, khuôn mặt vàng như nghệ, cố gắng nâng cơ thể dậy, điên cuồng gào rống:
– Tôi không muốn chết!
Nội dung mà gã nói ra ngay sau đó khiến người nghe đều sởn da gà.
– Tôi không phải ma, tôi là người!
– Tôi là người chơi, tôi giống với mọi người, tôi cũng là người chơi mà!
– Tên thật của tôi không phải là như thế!
– Tôi là Lưu Kiêu, là người thành phố D. Ngày 10 tháng 7 tôi bị ném vào trò chơi chó má này!
– Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, tôi chỉ muốn thăng lên mấy vị trí trong bảng xếp hạng nên mới tốn chút điểm tích lũy đổi lựa chọn hình thức PVP, sau đó tôi bị đưa tới chiếc xe này…
– Tôi chỉ sắm vai diễn ma mà thôi, tôi không phải là ma thật!
– Xin các anh, các chú, các em đấy. Trong nhà tôi còn có bố mẹ, tôi vẫn là xử nam, chưa từng yêu đương gì hết, tôi không muốn chết!
Người đàn ông nước mắt giàn dụa đầy mặt không ngừng gào khóc mất hết cả tôn nghiêm rất dễ dàng làm người ta xúc động.
Có mấy người không đành lòng chỉ biết quay mặt đi.
Nhưng cũng có những người không đồng ý.
Anh mập lạnh lùng nói:
– Trừ phi anh nói với chúng tôi, đồng bọn của anh là ai.
Dường như lúc này người chơi Lưu Kiêu mới ý thức được trong tay mình còn nắm giữ lợi thế, sắc mặt xám xịt dần đỏ lên một cách không bình thường:
– Mọi người hãy cứu tôi đi! Cứu tôi rồi, tôi sẽ nói cho mọi người!
– Chúng tôi cứu anh kiểu gì?
Trong lúc cảm xúc phập phồng lên xuống, hai mắt của Lưu Kiêu nứt ra từng sợi tơ máu, thoạt nhìn giống như mắc chứng cuồng loạn:
– Vậy các người đừng hòng biết được ma là ai!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!