Chương 50: Soạt, soạt, soạt (Mười lăm)

***

Sau giấc mộng đẹp, Tôn Quốc Cảnh mở mắt ra.

Gã nhìn chằm chằm trần nhà, trong lòng mờ mịt trống rỗng.

Cảm giác say sưa do rượu mang tới trộn lẫn với ký ức tìm được đường sống hôm qua khiến cho gã cảm thấy lâng lâng và thỏa mãn.

Tôn Quốc Cảnh nấc một cái, cuối cùng cũng thực sự tỉnh táo.

Gã trở mình, phồng miệng lên, nghĩ phải tìm cái thùng rác.

Cảnh tượng lạnh như băng ở xung quanh khiến cho những thứ đang trào tới cổ họng gã phải nghẹn xuống.

Dịch vị thiêu đốt thực quản Tôn Quốc Cảnh.

Nhưng toàn thân gã giống như rơi vào kẽ băng.

Mọi người đi đâu cả rồi?

Gã cố nhịn cảm giác khó chịu do rượu mang tới, nghiêng ngả lảo đảo bước ra khỏi cánh cửa duy nhất.

Cánh cửa này là cánh cửa kiểu cũ.

Không thể vặn tay nắm là có thể khóa lại ở bên trong, mà phải có chìa khóa khóa từ bên trong hoặc bên ngoài.

Tôn Quốc Cảnh đặt tay lên ván cửa, chần chừ một chút mới chậm rãi dùng sức ấn xuống dưới.

Kẹt…

Cánh cửa khóa phát ra âm thành như bị rít.

Lưỡi khóa cắn chặt, không nhúc nhích.

Cửa bị khóa rồi…

Nhưng dường như Tôn Quốc Cảnh không nhìn thấy.

Gã cắn chặt răng, điên cuồng vặn tay nắm cửa mấy cái.

Điên cuồng vặn biến thành lắc mạnh.

Lắc mạnh biến thành đâm vào bất chấp tông mạnh vào cửa.

Vai gã đập mạnh từng cú, lớp vôi giữa khe cửa và tường dần dần rơi xuống đất, xuống vai và cả đầu gã.

Nhưng cánh cửa trước mắt vô cùng chắc chắn.

Tôn Quốc Cảnh dùng vai đâm vào cánh cửa như trâu điên tới khi tê cả vai mới dừng lại.

Gã di chuyển trong phòng học như người mất hồn.

Thoáng ngẩng đầu lên là gã lại nhìn thấy ảo giác bản thân còn đang đập vào cửa.

Lẽ nào phương pháp thoát khỏi cái chết mà hôm qua mọi người cùng nhau nghĩ ra chỉ là một giấc mơ?

Lẽ nào bản thân gã chủ động tới phòng 403, còn bị sức mạnh ấy nhốt tại đây vĩnh viễn?

Hồ Lực và Tả Gia Minh lần lượt biến mất, bọn họ cũng bị nhốt ở một nơi nào đó giống như thế này ư?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!