***
Đúng vào bảy rưỡi ngày này của tuần trước, nhóm bạn của Nam Chu bước vào trong phòng 403.
Còn lại mấy tiếng đồng hồ, ba người căn cứ vào thông tin trong điện thoại, tổng hợp lại những thứ mà bọn họ từng mang tới cái hố chết chóc ấy.
Bọn họ phải lặp lại những chuyện mà thứ sáu tuần trước bọn họ đã làm.
Lần điều tra này bọn họ gọi thêm cả ba người đội Tôn Quốc Cảnh.
Tôn Quốc Cảnh không hề do dự mà quyết định đi cùng luôn.
Không có nguyên nhân nào khác ngoài việc bọn họ đã không còn đường lui nữa rồi.
Khi Hồ Lực nghe thấy âm thanh "soạt soạt" lần thứ sáu, mọi người đều khó nhận ra sự tồn tại của anh ta.
Chỉ còn một bước nữa thôi, Tôn Quốc Cảnh sẽ dần mờ nhạt khỏi thế giới.
Sáu người bọn họ lại gặp mặt nhau, ngồi chung một chỗ, tranh thủ thời gian xác nhận lại nhật ký trò chuyện để mang tất cả những thứ đồ mà ngày hôm ấy mọi người mang tới.
Cố gắng hết sức để lặp lại giống hệt.
Những trò game board như bài bridge, bài poker, cờ phi hành gia, bi đá trên bàn đều được xếp sẵn.
Mấy thứ này đều do bên Tôn Quốc Cảnh chuẩn bị trước, sau khi chơi về còn không kịp bỏ ra, đóng trong một chiếc túi to vứt ngoài ban công.
Trong túi còn đặt hai tấm hóa đơn, là hóa đơn siêu thị và gọi trà sữa bên ngoài.
Thời gian trên hóa đơn đều vào buổi tối ngày hôm ấy.
Để cố gắng lặp lại chuyện xảy ra vào ngày 21, bọn họ gọi đồ y hệt.
Giang Phảng còn cố ý ghi chú thêm vào phần trà sữa của Nam Chu là thêm đường.
Ghi thêm xiên nướng phố Nam và bia, Nam Chu nhìn xung quanh:
– Còn thiếu gì nữa không?
Không ai trả lời. Cậu "ừ" một tiếng:
– Vậy thì…
Ai ngờ, ngay sau đó cổ tay cậu bị nắm chặt.
Tôn Quốc Cảnh dùng hết sức nắm chặt lấy cổ tay cậu, trán gã nổi cả gân xanh. Gã giống như người sắp chết đuối liều mạng nắm lấy sợi dây cứu sinh. Khuôn mặt Nam Chu không có vẻ gì là đau đớn, chỉ lẳng lặng nhìn những ngón tay đã trắng nhợt của mình.
Tôn Quốc Cảnh giơ điện thoại đang cầm trong tay thẳng về phía trước, gần như muốn chọc vào mặt Nam Chu. Đôi môi gã tái nhợt, hàm răng va vào nhau canh cách, nhưng lại không thể nói ra được một từ.
Đối diện với Tôn Quốc Cảnh hoảng loạn, Nam Chu bình tĩnh cất lời:
– Ừ, anh nói đi, tôi ghi lại.
Tựa như ban nãy cậu không hề quên đi sự tồn tại của Tôn Quốc Cảnh.
Cậu nói chuyện với Tôn Quốc Cảnh bằng thái độ bình thường, để giúp gã bớt sợ hãi hơn.
Nhưng dường như không có tác dụng gì.
Người đàn ông cao lớn trưng ra khuôn mặt cười còn khó coi hơn cả khóc:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!