Chương 48: Soạt, soạt, soạt (Mười ba)

***

Nam Chu nhìn chăm chú vào hoa văn gạch lát nền, nhờ mùi hương quả táo còn vương trên đầu ngón tay, cậu nghĩ tới một bóng hình mờ ảo.

Cậu chưa từng có một người bạn gái nào.

Nhưng trong lòng cậu có một hình bóng.

Hình bóng này thuộc về một cô gái cao gầy mặc chiếc váy lolita đen trắng.

Bên hông và trước ngực cô gái có đeo trang sức hoa hồng màu rỉ sắt. Bởi vì váy xòe rất rộng, ngồi xổm khá là bất tiện, cho nên cô gái đó quỳ một chân xuống, để lộ ra một bên chân dài xinh đẹp dưới đôi tất trắng.

Lần đầu tiên Nam Chu nhìn thấy cô gái, cô đang quỳ một chân ở trong vườn nhà mình, trước mặt là mấy hố bùn mới được đào, có vẻ đang định trồng gì đó.

Cậu không biết cô gái đang bận làm gì.

Dường như cô gái cũng không hề biết đó là nơi có chủ.

Nam Chu nằm rạp trên bệ cửa sổ nhìn bóng lưng cô gái kia rất lâu, cậu suy nghĩ về tất cả những người cậu từng gặp trên trấn, sau đó phát hiện mình thực sự không quen cô.

Sau khi cô gái kia làm việc xong, như thể cảm nhận được tầm mắt nhìn chằm chằm của cậu, cô gái ngẩng đầu lên.

Chiếc mũ mạng sa mỏng màu đen che đi ánh mắt cô gái.

Nam Chu chỉ nhìn thấy chiếc cằm hơi nhọn, nụ cười thản nhiên, cùng với đôi môi đỏ rực như lửa.

Nhưng cậu tin chắc chắn rằng cô gái này cũng nhìn thấy mình.

Bởi vì đôi môi kia khẽ mấp máy, khóe miệng khẽ cong lên xinh đẹp.

Nam Chu ngẩn ra thật lâu.

Đợi khi cậu xoay người chạy xuống đi tìm cô gái, cô gái đã không đứng đó nữa rồi.

Nam Chu đã từng nghĩ rằng nếu như gặp lại cô gái kia một lần nữa, có lẽ cậu sẽ căng thẳng.

Dẫu còn chưa tới mức làm bạn bè, nhưng cậu vẫn muốn làm quen một chút.

Vậy mà lần đầu tiên gặp mặt cô gái, cũng là lần cuối cùng.

***

Nam Chu cố chấp bám chặt vào đề tài mình vừa mới tìm được:

– Tạ Tương Ngọc…

Lý Ngân Hàng không nỡ nhìn thẳng.

Ngược lại Giang Phảng không níu kéo chủ đề kia nữa mà dịu dàng nói:

– Được, cậu nói về chuyện Tạ Tương Ngọc đi.

Nam Chu khẽ thở phào.

Có một số chuyện, cậu không muốn nói, cũng không thể nói.

Cũng may là tính cách Giang Phảng tốt, bao dung độ lượng, cho phép cậu có bí mật của riêng mình. Cậu nói:

– Có lẽ ngay từ đầu Tạ Tương Ngọc đã biết tới sự tồn tại của Tả Gia Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!