Chương 4: Ba người nói có ma, người ta sẽ tin có ma thật (Bốn)

***

Mọi người ai nấy đều kiểm tra vật phẩm tùy thân của mình.

Để tiết kiệm thời gian, Lưu Vinh Thụy xung phong nhận việc đi kiểm kê cùng Triệu Quang Lộc.

Triệu Quang Lộc đi từ trên xuống dưới, Lưu Vinh Thụy đi từ dưới lên trên.

Sau khi kiểm tra người xong, hai người bọn họ công khai kiểm tra người nhau trước mặt mọi người.

Kết quả kiểm tra chẳng hề như ý muốn.

Trước khi lên xe, để tránh phát sinh sự cố ngoài ý muốn hoặc là tránh phần tử phạm pháp nhân cơ hội hành hung, mọi người đều đã được các tình nguyện viên kiểm tra qua một vòng đơn giản bằng tay.

Phần đông mọi người đều đi vội vã, không kịp mang theo thứ gì.

Ví dụ như Lý Ngân Hàng chỉ cầm cái điện thoại ra ngoài.

Thậm chí có người còn không mang theo gì, ví dụ như Giang Phảng, trên người anh chỉ có mỗi chiếc áo len mỏng cổ tim cùng với chiếc quần mềm mại mặc ở nhà. Ngoài việc phát sáng dưới ánh mặt trời ra thì chẳng có tác dụng gì.

Tạ Dương Dương mang một máy kích điện loại nhỏ, một bình phun sương bảo vệ nhưng cũng bị tình nguyện viên thu lại với lý do bảo quản hộ.

Trước mắt, ID tùy thân đã được mở rộng phạm vi toàn quốc, quét mặt và vân tay là có thể thay thế toàn bộ chức năng của chứng minh nhân dân.

Nhưng trên xe lại không có thiết bị kiểm tra thân phận này, bọn họ nhất định phải tới cửa "tổ kén" mới có thể kiểm tra thân phận.

Vì thế không ai trong bọn họ có chứng cứ trực tiếp để chứng minh thân phận của mình.

Hết lần này tới lần khác không thu hoạch được gì, cảm xúc bất an chợt dâng lên trong xe.

Triệu Quang Lộc thử xoa dịu cảm xúc dần trở nên gai góc của mọi người:

– Ừm…ban nãy thứ mà cái đó nói, cái gì mà "Vạn Vật Hấp Dẫn", mọi người đã từng nghe nói tới chưa?

Sinh viên nóng nảy Ngô Ngọc Khải miệng lưỡi ác liệt:

– Anh không biết ư? Sự kiện ồn ào như vậy mà anh lại không biết ư?

– Chuyện này… – Triệu Quang Lộc bị mắng vậy phản ứng chậm mấy nhịp – Tôi… không biết.

Anh ta vẽ tranh giấy ở công ty, chủ yếu phụ trách công việc về kỹ thuật, không am hiểu cách đối phó với lòng người thay đổi trong nháy mắt khi xuất hiện tình huống cực đoan thế này.

Anh ta vừa do dự, Ngô Ngọc Khải lập tức "ha" một tiếng khinh miệt.

– Cái game thực tế ảo xảy ra sự cố ấy! Cái game thực tế ảo mà dày vò cả mấy trăm người chơi thành người thực vật ấy! Trên mang ầm ĩ lên tới tận trời rồi, tất cả các trang mạng xã hội đều đăng, anh lại nói với tôi là anh không biết sao?!

Triệu Quang Lỗi há miệng cứng họng:

– Bình thường tôi không chơi game, cũng không dạo quanh những trang web ấy!

Ngô Ngọc Khải nói với giọng điệu quái gở:

– Trùng hợp vậy ư?

Triệu Quang Lộc tức ngã ngửa:

– Cậu đang nghi ngờ tôi hả?

Anh ta nhìn về phía Lý Ngân Hàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!