Chương 39: Soạt, soạt, soạt (Bốn)

***

Cả đội quyết định tới tòa nhà số 18 xem thử.

Cho dù Nam Chu biết, một khi người kia thấy được hướng đi của bọn họ, rất có khả năng cậu ta sẽ đi mất.

Quả nhiên, khi bọn họ đi tới CLB Cắm trại, chỉ nhìn thấy Phó chủ nhiệm vừa phát tài liệu xong đang âm thầm dọn dẹp vệ sinh.

Nhìn thấy ba khuôn mặt xa lạ xuất hiện bên ngoài cửa, Phó chủ nhiệm đứng thẳng lưng:

– Mấy bạn tìm ai vậy?

Nam Chu và Phó chủ nhiệm nhìn nhau sau đó lại nhìn chiếc ống nhóm đơn đặt bừa bên cửa sổ.

Sau khi quan sát, cậu nói với hai người phía sau:

– Không phải anh ta.

Không phải cảm giác khi ấy.

Giang Phảng tin tưởng vào phán đoán của cậu.

Anh đi lướt qua vai Nam Chu, định thay cậu giải thích rõ lý do bọn họ tới đây cho Phó chủ nhiệm.

Anh điều chỉnh khẩu âm mình thành kiểu tiếng Trung lơ lớ không thuần thục, còn mang theo giọng Nga:

– Xin chào, tôi là Lodoka Montoroka, là du học sinh. Bạn của tôi muốn dẫn tôi đi dạo quanh trường… nghe nói đây là CLB cắm trại có đúng không?

Phó Chủ nhiệm câu lạc bộ bị diện mạo cấp bậc như Nam Chu và Giang Phảng giáng cho hai đòn nặng nề liên tiếp nhau, anh ta thẫn thờ hồi lâu mới nói:

– À ờ, bây giờ vẫn chưa phải lúc chúng tôi tuyển người mới…

Nhưng anh ta lập tức hối hận muốn cắn lưỡi mình.

Anh ta nhanh chóng rút một quyển tập san tuyên truyền đã tích cả lớp bụi trên giá.

CLB Cắm trại luôn ít được quan tâm, kinh phí không đủ, nếu như có thể lôi kéo được hai chiêu bài này vào CLB, cộng thêm cả Tiểu Tạ nữa, bọn họ còn lo sang năm không tuyển được mấy em gái xinh đẹp sao?

Giang Phảng cười rạng rỡ, liếc qua ảnh hoạt động của các thành viên CLB treo trên tường.

– Ban nãy suýt chút nữa chúng tôi đã lạc đường đấy. – Giang Phảng nói – Đúng lúc gặp được một người đi ra từ đây, tôi hỏi cậu ấy là CLB Cắm trại ở đâu, cậu ấy chỉ theo hướng khác. Chúng tôi phải đi một vòng mới tìm được tới đây.

Ánh mắt Giang Phảng dẫn đường cho Phó Chủ nhiệm khiến anh ta đưa ra đáp án mà anh muốn một cách tự nhiên:

– Chắc là Tiểu Tạ? Cái người đẹp trai kia kìa đúng không? Tính tình cậu ta hơi cổ quái, cũng thích đùa dai. Ngại quá, mọi người đừng để trong lòng.

Nhờ Phó Chủ nhiệm nhắc nhở, Giang Phảng dễ dàng tìm được thanh niên đẹp trai nhất trong tấm ảnh treo tường.

Anh nói nhẹ nhàng:

– Đúng vậy, chính là cậu ta.

Anh quay đầu qua, nháy mắt ra hiệu với Nam Chu.

Có lẽ bọn họ đã tìm được đồng đội thứ bảy mà bọn họ chưa từng gặp mặt rồi.

Nam Chu hiểu ý gật đầu, khoanh tay lại, nhưng tầm mắt cũng không dừng trên bức ảnh quá lâu mà lại hướng về phía cầu thang với không gian mở chừng hai mươi mét về phía trước.

Lý Ngân Hàng theo sau cũng nhìn theo tầm mắt chăm chú của cậu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!