Chương 37: Soạt, soạt, soạt (Hai)

***

Nam Chu đứng nguyên tại chỗ không di chuyển.

Không đánh trả, cũng không cãi lại, cũng không có ý giao đồ ra.

Gã đàn ông kia giằng co cả một lúc lâu mới dần phát hiện dường như mình đã bị cậu ngó lơ rồi.

Gã đàn ông:

– Mẹ kiếp mày lag rồi à.

Chửi bậy xong, gã bước lên mấy bậc thang, chĩa đầu nhọn con dao về phía bụng dưới Nam Chu, cười gằn nói:

– Giao dịch đi. Tất cả mọi người đều muốn sống, đừng có mà không biết điều.

Nam Chu cúi đầu, nhìn về phía mũi dao lạnh lẽo kia.

Cậu khen một câu rất chân thành:

– Dao tốt đấy, còn mạnh hơn con của tôi.

Gã đàn ông nghẹn lời.

Gã không kịp tăng vẻ mặt dữ tợn lên một cấp độ đã cảm thấy cổ tay cầm con dao bủn rủn tê dại.

Ngay sau đó, gã nhìn thấy con dao vốn ở trên tay mình giờ đã nằm trong tay Nam Chu.

Trong lúc còn chưa thể chấp nhận được sự thật này, một lực rất mạnh đánh tới từ bên phải đầu gã, khiến cả đầu gã đập thẳng lên tay vịn cầu thang.

Đuang…

Tay vịn cả cầu thang từ tầng một tới tầng sáu đều phát ra âm thanh ong ong trầm thấp.

Nam Chu xoay lưỡi dao díp về vị trí, quăng cho Giang Phảng đứng phía sau:

– Cầm lấy, phòng thân.

Dứt lời, Nam Chu nghiêng người đi qua gã đàn ông cả người bủn rủn đang ôm lấy cái tai đang chảy máu, không nói được câu nào. Cậu vươn tay cởi khuy cổ tay áo sơ mi ra, xắn tay áo lên, để lộ ra cánh tay mang theo vết sẹo hình tia phóng xạ.

Contra số 1 thấy tình hình không ổn, lập tức chọn một thẻ đạo cụ trong kho và vung nắm đấm về phía Nam Chu!

Đầu ngón tay phát sáng của gã khiến Nam Chu hoa mắt.

Cậu vươn tay định nắm lấy cổ tay gã, nhưng khi gần chạm vào tới nơi, dường như lại cảm thấy có gì đó không đúng, cậu vội thu tay về, thụp người xuống né đi.

Khi phát hiện Nam Chu làm động tác muốn nắm lấy cổ tay mình, Contra số 1 mừng thầm, gã dồn hết sức lực toàn thân vào cú đấm này.

Không ngờ chiêu của Nam Chu chỉ là giả.

Số 1 không thể phanh kịp nữa.

Nước hất đi khó mà thu lại…

Vì thế, cú đấm của gã đập thẳng vào cầu thang.

Cầu thang xuất hiện một vết nứt loang ra hình bán nguyệt lấy chỗ nắm đấm tiếp đất làm tâm.

Điều khó hiểu là, bọn họ chỉ nghe thấy một tiếng vang trầm trầm khi nắm đấm chạm vào vật thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!