Chương 324: Ngoại truyện 4 – Cá nước thân mật

***

Tạ Tương Ngọc cầm chìa khóa, giơ lên trước mặt trời quan sát cẩn thận.

Hình thức của chiếc chìa khóa này khá đặc biệt, một tấm thẻ bằng đá đen bóng, chạm vào ấm áp, có thể trượt ra một chiếc chìa khóa thực thể nho nhỏ.

Đây là lần thứ n cậu ta thầm cười nhạo: Diêm dúa.

Cửa phòng mở ra cái "rầm".

Ba bạn cùng phòng nối đuôi nhau vào, đang cười cười nói nói, nhìn thấy cậu ta có mặt trong phòng thì chợt im bặt.

Bạn cùng phòng A cười hi hi trêu chọc:

– Anh Tạ, hôm nay không đến thư viện à?

Tạ Tương Ngọc ngẩng đầu, nói nhẹ nhàng hòa nhã:

– Ừ.

Tạ Tương Ngọc là người nhỏ tuổi nhất, cũng lùn nhất trong ký túc. Nhưng vì học tập luôn đứng đầu, đối nhân xử thế khiêm nhường, mọi người đều nửa đùa nửa thật gọi cậu ta một tiếng "anh".

Thực ra sự kiện mất tích quy mô lớn liên quan đến Vạn Vật Hấp Dẫn đã qua đi hơn hai tháng, nhưng lòng người vẫn còn dư âm.

Đã qua hai tuần kể từ khi sinh viên đại học trở lại trường khai giảng.

Thấy trên thanh tìm kiếm laptop của Tạ Tương Ngọc vẫn còn bốn từ "Vạn Vật Hấp Dẫn" bạn cùng phòng A và bạn cùng phòng B đưa mắt nhìn nhau.

B không nhịn được hỏi dò:

– Anh Tạ, tìm cái này làm gì? Bây giờ có tìm cũng chẳng ra được thông tin gì nữa rồi.

Tạ Tương Ngọc gật đầu:

– Tôi biết.

Sau khi mạng internet phục hồi, những thảo luận có chủ đề liên quan đến Vạn Vật Hấp Dẫn đều bị cấm trên mạng trong và ngoài nước.

Trên thực tế, căn bản không có người tử vong trong trò chơi, cho nên sự đau thương biến thành một đề tài câu chuyện.

Nếu mang nó thảo luận trong hiện thực có thể dự kiến tất cả sẽ dần dần chuyển hướng.

Người không tham gia sẽ khoa tay múa chân sẽ qua màn thế nào, ước nguyện thế nào.

Thù hận trong trò chơi có thể kéo dài ra ngoài hiện thực.

Một số người chơi có thể mang những chuyện mình nghe được trong trò chơi, thêm mắm dặm muối, tranh thủ kiếm chút nổi tiếng.

Tránh để cảm xúc lo âu truyền bá tới mức mất khống chế trên toàn thế giới, chính phủ dứt khoát cấm sạch sẽ.

Chuyện người không gian đa chiều cứ để cho những người có chí đi mà lo âu.

Người bình thường buông qua quá khứ, yên tâm sống tiếp là được.

Bạn cùng phòng A cân nhắc từ ngữ, cẩn thận hỏi dò:

– Khi sự kiện mất tích vừa xảy ra, giảng viên phụ trách đã điểm danh trong nhóm xem có thiếu ai không. Lớp chúng ta chỉ có mỗi mình anh là không liên lạc được…

– Lúc ấy màn hình điện thoại của tôi bị hỏng, tràn dịch ghê lắm, phải đi sửa. – Tạ Tương Ngọc nói dối không chớp mắt, toàn thân toát ra vẻ hiền lành thuần phác – Ngại quá, khiến mọi người phải lo lắng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!