***
Khi Giang Phảng đi lượn lờ xung quanh, Nam Chu cầm hai chiếc bánh tart trứng, đi xem xét slot machine.
Cậu cảm thấy thiết kế đèn màu từ từ thay đổi màu sắc trên slot machine rất đẹp.
Trong thời gian ăn xong hai chiếc bánh tart trứng, Nam Chu trơ mắt nhìn một người chơi quăng hơn 800 tích điểm vào cái máy đã được thao túng kia.
Cô bạn gái ở bên cạnh vành mắt đỏ bừng, cứ kéo lấy anh ta:
– Bỏ đi, đừng chơi nữa, chúng ta đi thôi… khó khăn lắm mới góp được điểm…
Nhưng mà con bạc đang hăng máu đánh bài không nghe nổi tiếng người.
Đầu óc anh ta đang vô cùng kích động, các loại cảm xúc tiêu cực đang liên tiếp nổ tung trong đó, nghe vậy anh ta rống to:
– Mẹ kiếp, lải nhải ít thôi! Tôi đã thua rất nhiều ván rồi, nếu tính gộp lại, ván sau nhất định có thể hồi vốn! Cô định lãng phí tất cả tích điểm ban nãy đấy à?!
Nam Chu tốt bụng lên tiếng nhắc nhở:
– Xác suất sẽ không tích lũy đâu.
Cậu vừa định nói, đây là kiến thức toán học cấp hai, người đàn ông cờ bạc đỏ mắt đã lên tiếng quát một câu đơn giản thể hiện suy nghĩ của mình:
– Cút!
Nam Chu khó hiểu.
Nam Cực Tinh ló đầu ra khỏi tay áo Nam Chu, còn chưa kịp nhe răng đã bị Nam Chu bưng kín miệng.
Cậu khẽ nói:
– Không tới mức ấy đâu.
Nói xong, Nam Chu nhìn bức vẽ biếm họa "Cấm đánh nhau" trên tường.
Đánh nhau, sẽ bị đuổi ra ngoài.
Vì bánh ngọt, không đến mức phải thế.
Nam Cực Tinh khẽ cắn ngón tay Nam Chu, ngơ người một lát, nó lại ngoan ngoãn thè đầu lưỡi nho nhỏ ra liếm mấy cái rồi mới yên lặng được.
Nam Chu tiếp tục quay lại quầy đồ ăn bổ sung đường.
Nhìn thấy Giang Phảng nói chuyện với Khúc Kim Sa xong thì đi về phía bọn họ, cậu buông cốc giấy đựng bánh xuống.
Trực giác của cậu nói rằng Giang Phảng muốn nói gì đó với bọn họ.
Quả nhiên, Giang Phảng nói thẳng vào vấn đề luôn:
– Tôi muốn chơi mấy ván.
Lý Ngân Hàng kinh ngạc:
– Đã nói là không chơi cơ mà?
Giang Phảng:
– Ông chủ Khúc tặng tích điểm cho tôi, muốn mời tôi chơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!