Chương 25: Cuộc sống thường ngày của Tiểu Minh (Mười hai)

***

Đôi môi đỏ mọng trên màn hình biến mất không còn bóng dáng.

Trang mạng khôi phục lại bình thường.

Bên trên đang hiển thị trang web có liên quan tới từ khóa "Family" mà địa chỉ IP này thường ghé thăm.

Khỉ Còm bị ngã choáng váng được huấn luyện thể hình dìu lên giường trong phòng ngủ phụ để hắn nghỉ nơi.

Thẩm Khiết đứng trước máy tính, đọc ra tiếng:

– Phá vỡ thành trì, đường sống dần tắt. Cơ Đốc Thần Công Môn, thánh mẫu Thành Lê, thánh chủ Trương Vĩnh Cát, thi hành chính đạo chốn nhân gian, đẩy lui tà ma trên người khách, làm cho tiếng tăm của Chúa vang khắp bốn phương…

Nghe thấy những từ ngữ cổ quái chẳng hiểu gì này, huấn luyện thể hình cau mày:

– Cái thứ gì vậy?

Hắn và Thẩm Khiết vô thức quay đầu nhìn Nam Chu, muốn nghe cao kiến của cậu nhưng phát hiện cậu đã không còn đứng ngoài cửa nữa rồi.

Giang Phảng ôm lấy Nam Cực Tinh dựa vào đầu giường, nương ánh sáng chuyển động của chiếc đèn đêm, anh giở xem sách giáo khoa của Tiểu Minh bên cạnh bàn.

Tiểu Minh cực kỳ thích vẽ lung tung ở khắp mọi nơi.

Nội dung mà cậu bé thích vẽ không chỉ giới hạn ở đồng hồ, mặt người, mai rùa, quả táo.

Càng là những môn học cậu bé ghét thì cậu bé vẽ bậy càng nhiều, đủ các thể loại.

Ví dụ như Tiểu Minh đã vẽ một chiếc đồng hồ báo thức thật to trên trang bìa lót của sách bài tập hè môn Toán.

Cậu bé còn viết trong nhật ký rằng: Mong rằng khi chuông đồng hồ báo thức vang lên, bài tập Toán có thể tự động hoàn thành.

…Tràn ngập tư duy kì diệu nhưng lại rất chân thật của trẻ con.

Nhưng lúc này giở sách ra xem một lần nữa, Giang Phảng có phát hiện mới.

Trong sách tiếng Anh của cậu bé có từng khối lớn bị tô đen.

Tiểu Minh thích tô đen những ô trống trong chữ hán và tiếng Anh, nhưng trong sách tiếng Anh thì tình trạng này càng nổi bật hơn, có những từ đơn bị tô đen hoàn toàn.

Thậm chí trong bài văn còn có cả một khối đen tương đối dày đặc.

Dựa vào đoạn văn trước và sau có thể phán đoán, từ đơn bị cậu tô đen nhiều lần chính là từ "Family".

Cậu bé ghét từ này đến vậy ư?

Là hận gia đình, hay là…

Lúc này, cánh cửa khép hờ bị người ta đẩy từ bên ngoài vào.

Nam Chu bước nhanh tới.

Nam Cực Tinh đang gục đầu như sắp ngủ mắt chợt sáng lên, nó lấy bả vai Giang Phảng làm điểm tựa, kêu "chít" một cái rồi nhào tới, thân mật ôm lấy cổ Nam Chu xoay một vòng.

Nam Chu khẽ xoa lông gáy nó, coi như phản ứng lại.

Giang Phảng hỏi cậu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!