Chương 22: Cuộc sống thường ngày của Tiểu Minh (Chín)

***

Tiếng mắng của huấn luyện thể hình đã đánh thức mọi người, ai cũng đã nhận ra bất thường.

Khỉ Còm nóng vội cắn răng nói:

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?!

Cả căn hộ thu nhỏ đi một vòng nhưng mức độ không lớn. Chỉ có người cao như Nam Chu và Giang Phảng khi đi lại sẽ phải cúi người khom lưng.

Nhưng mà, nếu như cứ tiếp tục phát triển theo chiều hướng này, không cần tới bảy ngày bọn họ sẽ bị ép chết ở đây!

Thẩm Khiết bực dọc:

– Yên lặng!

Chị ta gắng sức ép bản thân mình bình tĩnh, vừa cắn xước mang rô trên ngón tay cái của mình vừa lẩm bẩm tự nói:

– Tại sao lại biến thành thế này? Chúng ta đã làm sai gì rồi ư?

Ngu Thoái Tư bình tĩnh nói:

– Cũng có thể là chúng ta đang tới gần sự thật.

Thẩm Khiết và Ngu Thoái Tư nhìn nhau.

Rất nhanh sau đó, Thẩm Khiết ra lệnh:

– Xé đi.

Thẩm Khiết sợ nếu bản thân mình do dự thêm nữa sẽ đánh mất toàn bộ dũng khí. Chị ta cao giọng lặp lại rõ ràng nhiệm vụ với đồng đội mình một lần nữa:

– Xé tất cả giấy dán tường trong phòng xuống!

Sắc mặt huấn luyện thể hình khó coi.

Trong phó bản kinh dị, người ta thường dè dặt cẩn thận, vừa sợ không tra được ra manh mối, vừa sợ liều lĩnh quá mức sẽ trở thành người xui xẻo đầu tiên.

Phải biết rằng, đôi chân trong phòng tắm ngày hôm qua xuất hiện sau khi Nam Chu xé giấy dán tường trong phòng trẻ con.

Hắn lắp bắp nói:

– Chị Thẩm, chúng ta…

Thẩm Khiết đứng phắt dậy xé một mảng lớn giấy dán tường ở phòng khách xuống:

– Đều đã thành thế này rồi, không tìm manh mối, lẽ nào ngồi không chờ chết?

Huấn luyện thể hình cắn răng:

– Được.

Huấn luyện thể hình có tố chất cơ thể không tệ, làm việc cũng rất nhanh nhẹn, hơn nữa trần nhà hạ xuống độ cao một mét tám mấy cũng giảm rất nhiều độ khó của công việc.

Khỉ Còm và Thẩm Khiết phụ trách xé giấy vách tường.

Ngu Thoái Tư cũng nói:

– Túc Phong, giúp đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!