Chương 2: Ba người nói có ma, người ta sẽ tin có ma thật (Hai)

***

Nam Chu cảm thấy hơi đau đầu.

Ban nãy không phải tự nhiên cậu thức giấc, mà do cậu dựa đầu vào cửa kính ngủ, tiếng thét chói tai của cô gái khiến cậu giật mình đập đầu vào chốt cài.

Đau thật đấy.

Khi tỉnh lại, trước mắt cậu còn có một cái đầu nấm to màu sắc sặc sỡ kỳ quái.

Điều này khiến cho Nam Chu phải tốn chút thời gian mới nhận ra không phải bản thân mình đang nằm mơ.

"Thứ hai …"

Cây nấm rất vừa lòng với sự yên lặng giống như cái chết trong xe, mũ nấm phập phồng nhẹ nhàng có vẻ vui sướng lắm.

"Trong số các người, có ba người là ma."

Lời nói khiến người ta sợ hãi.

Cây nấm không quan tâm tới sắc mặt xám như tro của mọi người, chỉ về hướng người vi phạm ngã ra ghế, dịch trắng đang dần dần chảy xuống vai: "Vừa khéo, người ban nãy không phải ma."

"Nhắc nhở hữu nghị chút nè. Khi đầu của ma nổ tung sẽ mọc ra cái nấm màu trắng đó nha."

Người chết bị cây nấm mang ra làm tài liệu dạy học, chỉ qua vài giây ngắn ngủi cái xác đã biến dạng đáng sợ không nỡ nhìn.

Sợi nấm xám trắng lũ lượt vươn ra khỏi tay chân đã khô héo của anh ta, chui vào trong khe hở, bò trên giá để đồ, trườn tới tấm đệm trên xe.

Bọn chúng đan vào nhau chặt chẽ hướng về nơi máu rơi xuống, giống như một người lao công vô cùng có trách nhiệm.

Cây nấm rất hài lòng với biểu hiện của mọi người.

Cho tới khi ánh mắt nó chạm phải Nam Chu.

Đuôi mắt Nam Chu vẫn còn vệt đỏ bắt mắt do ban nãy dựa vào cửa sổ ngủ, mái tóc dài gợn sóng có mấy lọn vểnh lên.

Cậu vẫn đang nhìn nó.

Bằng ánh mắt tò mò vượt qua cả sợ hãi.

Tự dưng cây nấm lại cảm thấy như bị xúc phạm.

Phát hiện ra cây nấm đang nhìn mình, xuất phát từ lòng tốt, Nam Chu bèn lên tiếng nhắc nhở:

– Nói tới điều thứ hai rồi.

Cây nấm nghẹn họng.

Nó khó chịu rung rung cái mũ nấm, bàn tay ngắn ngủn giận dỗi chỉnh lại vành mũ, xoay mũ nấm hoàn toàn về phía Nam Chu.

"Thứ ba, ma và mọi người giống nhau, có thường thức cơ bản, có năng lực tư duy bình thường, có kết cấu và phản ứng sinh lý giống y hệt người. Vì thế người chơi có thể bỏ qua bước làm tổn thương lẫn nhau. Hãy bắt đầu phán đoán của mọi người một cách văn minh nha."

Nói tới đây, cây nấm định chắp hai bàn tay ngắn cũn, nhưng chỉ có đầu ngón tay thô ngắn mới miễn cưỡng chạm được vào nhau.

"Có điều, người chơi không cần phải chán nản quá sớm đâu!"

"Bởi vì mọi người có cách để đối mặt với ma nè."

"Nói một cách đơn giản, mỗi người đều có quyền biểu quyết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!