Chương 17: Cuộc sống thường ngày của Tiểu Minh (Bốn)

***

Suy nghĩ của Nam Chu rất rõ ràng.

Kỹ năng có thể hiển thị trong trò chơi vậy nhất định phải có chỗ dùng tới.

Nếu như chỉ dùng để đo kỹ năng ban đầu của người chơi lợi hại tới mức nào thì không có lý gì nó lại chiếm một chỗ lớn tới như vậy.

Phải có mục đích để thiết kế giao diện trò chơi như vậy.

Khi Nam Chu đang chuyên tâm nghiên cứu kỹ năng, Giang Phảng kéo Lý Ngân Hàng tới, nói gì đó với cô.

Lý Ngân Hàng nghe xong, biểu cảm có chút khó hiểu, nhưng cô vẫn làm theo.

Cô tìm trong ngăn kéo tủ ở phòng ngủ phụ được một tập giấy nhớ bảy màu còn chưa bóc, sau đó đánh số dán lên tất cả những vật phẩm trong phòng.

Ngay cả gối sô pha cô cũng dán ngay ngắn tờ giấy "Gối 1", "Gối 2".

Khi Lý Ngân Hàng bận rộn còn Giang Phảng nhàn nhã đi xung quanh phòng, mở chỗ này, vỗ chỗ kia, giống như đang đi dạo.

Khi Lý Ngân Hàng đang nghi chép số lượng dép, đúng lúc gặp Giang Phảng đang xem tủ giày.

Lý Ngân Hàng nhỏ giọng nói:

– Có phải anh Nam đã phát hiện ra gì rồi không? Tôi thấy hình như anh ấy rất tự tin.

Dù sao tìm manh mối vẫn là chuyện quan trọng nhất vào lúc này, cô nghĩ thế nào cũng thấy việc luyện kỹ năng không thể xếp vị trí thứ nhất được.

Anh Nam ư?

Giang Phảng liếc mắt nhìn cô, sau đó lật đế từng đôi giày trong tủ lên xem:

– Không rõ lắm.

Anh nói:

– Có điều tôi nghĩ, khả năng là cậu ấy cảm thấy mình không giỏi tìm chứng cứ, cho nên lựa chọn đứng bên cạnh quan sát.

Lý Ngân Hàng: "…?"

Giang Phảng đang nói ai? Nam Chu hả?

Không giỏi tìm chứng cứ ư?

Lý Ngân Hàng nghĩ tới mấy mánh vô cùng giỏi của Nam Chu trên xe bus, cảm giác bản thân mình giống như một học sinh dốt, đang nghe một học sinh xuất sắc bình phẩm học sinh xuất sắc khác như kiểu "Cô không phát hiện không thể dùng định lý Lagrange để giải câu hỏi này ư?"

Giang Phảng nhìn Lý Ngân Hàng:

– Trên xe bus, cậu ấy cách camera hành trình gần nhất, hơn nữa cậu ấy cũng được kéo từ nơi khác tới đây. Theo như cậu ấy nói thì cậu ấy phải là người chú trọng việc quan sát hoàn cảnh xung quanh mới đúng.

– Vậy thì cô nói xem, tại sao cậu ấy không lựa chọn sử dụng "camera hành trình", thứ tiện nhất để tra ra "ma" chứ? Hơn nữa, tại sao khi tôi chỉ ra sự tồn tại của camera hành trình, cậu ấy còn căng thẳng vì nằm ngoài dự đoán?

Lý Ngân Hàng: "…"

Câu hỏi hay.

Cô căn bản không biết Nam Chu căng thẳng khi nào.

Lý Ngân Hàng thức thời từ bò việc phỏng đoán:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!