***
Nam Chu dường như không hề có nhận thức về hành động lịch lãm "ưu tiên phụ nữ", cậu nằm trên giường như đó là điều đương nhiên.
Lý Ngân Hàng thực sự không ngủ nổi.
Trải qua một ngày tinh thần mệt mỏi, bây giờ bảo cô nằm duỗi thẳng hai chân nhắm mắt vào lại khiến cô cảm thấy cả ngày hôm nay giống như một giấc mơ.
Đầu nổ tung, người biến thành nấm, NPC mờ ảo lạnh lùng đứng nhìn ở một bên, nhiệm vụ kinh dị không thể không tiếp nhận…
Trước khi sợ hãi, bất an và cô độc cắn nuốt lấy Lý Ngân Hàng, cô khàn giọng hỏi bóng đen nằm trên giường:
– Anh đã ngủ chưa?
Với khí chất đối nhân xử thế lạnh nhạt của Nam Chu, cô thậm chí còn không ôm hi vọng "anh ấy sẽ trả lời".
Ngay sau đó.
Nam Chu:
– Chưa.
Lý Ngân Hàng: "…" Bởi vì không ôm hi vọng, cho nên thậm chí cô còn không suy nghĩ trước là mình muốn nói gì.
Trong khoảng thời gian im lặng xấu hổ kéo dài, Lý Ngân Hàng nhìn thấy Nam Chu rủ tay xuống khỏi giường.
Nam Cực Tinh chạy dọc theo cánh tay cậu ra ngoài, nhảy hai ba bước vào trong lòng bàn tay cậu. Nó đứng thẳng nửa người dậy, nhìn ngó xung quanh.
Giọng Nam Chu vẫn lạnh lùng như thường:
– Hôm nay mày ngủ với cô ấy.
Nam Cực Tinh chít một tiếng, có vẻ không ưng lắm.
Nam Chu quăng một thứ lên không trung.
Lý Ngân Hàng nhìn thấy một quả táo tươi ngon bay lên và rơi thẳng xuống chăn của cô.
Mắt Nam Cực Tinh tức khắc sáng lên, nó kêu "gừ" một tiếng như con chó nhỏ rồi trượt xuống giống như chiếc máy bay tí hon. Nam Cực Tinh ôm lấy cổ tay đang nắm quả táo của Lý Ngân Hàng, cọ lớp lông xù xù làm nũng với cô.
Nhìn quả táo nguyên vẹn trong tay, giờ phút này Lý Ngân Hàng chỉ muốn biết nó từ đâu tới.
Cuối cùng cô đưa ra kết luận:
Chết tiệt, quả táo của nhà ma mà anh ta cũng dám lấy.
Hành động như vậy đã kéo cô khỏi bờ vực mất khống chế tinh thần:
– Cảm ơn.
Nam Chu:
– Không sao, cô cảm ơn cũng là đương nhiên.
Nam Chu:
– Đừng đè bẹp nó nhé.
Lý Ngân Hàng: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!