Chương 10: Thành Phố Rỉ Sét (Một)

***

Còn chưa dứt lời, trước mắt Nam Chu xuất hiện một bảng giao diện trò chơi bán trong suốt.

Cậu vươn tay ra hươ huơ trước mặt, nhận ra bảng giao diện trò chơi không phải là vật thật, mà bảng ảo trực tiếp lơ lửng trên võng mạc. Hơn nữa cũng không cần phải làm động tác lớn, chỉ cần dùng tay khẽ trượt là có thể thực hiện một loạt thao tác như mở giao diện, đóng giao diện, sử dụng đạo cụ.

Phía bên góc trái của bảng giao diện là một logo cây sự sống chắc khỏe.

Bộ rễ rậm rạp và cành lá vươn ra bên ngoài, vây quanh góc phải trang chủ.

Hình dạng của tán cây cực kỳ giống với bộ não người.

Nam Chu thử dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào tán cây, có vô số ánh sao vàng óng rơi xuống từ ngọn cây, giống như những chú đom đóm đậu trên đó.

Vị trí bắt mắt nhất của trang chủ chính là tên nhân vật, ảnh đại diện cùng với những thuộc tính của nhân vật vẫn chưa được tính toán hoàn tất và tải lên.

Có thuộc tính vũ lực, trí tuệ, cống hiến, tỉnh táo, còn có cả một số thuộc tính kỹ năng kỳ quái, gồm có trộm cắp, chữa trị, chế nhạo, nấu nướng, rèn đúc, lao động vân vân, đầy đủ mọi thứ.

Góc trên bên phải có danh sách bạn bè, mở ra thì trống không đúng như dự đoán.

Góc dưới bên trái là cửa hàng, những thứ có thể mua cũng không nhiều, đa số đồ đều là màu xám, thể hiện cho ba chữ tràn đầy châm biếm:

"Không mua nổi."

Góc dưới bên phải là nhật ký nhiệm vụ, sau khi mở ra có thể nhìn được tiến độ hoàn thành của màn chơi thử là 100%.

Ở giữa ký hiệu cửa hàng và nhật ký nhiệm vụ là kho đạo cụ.

Trước mắt chỉ mới mở ba ô, năm ô vuông còn lại xám xịt, là trạng thái chưa mở.

Trong hoàn cảnh như thế này, những người khác đâu thể nhìn nội dung của bảng có gì, chỉ nhao nhao xuống xe trong sự ngạc nhiên và nghi ngờ.

Ngay cả Giang Phảng cũng chỉ xem sơ qua một lần sau đó đứng bên cạnh đợi Nam Chu.

Nhưng mà lòng tò mò của Nam Chu mạnh tới nỗi khó mà tin được, cậu ấn ấn chọc chọc, xem xét tất cả hững vật phẩm xám và hiện sáng lên một lần. Gần như đã nghiên cứu sạch sẽ từng ngóc ngách của bảng giao diện.

Thậm chí cậu còn thử chọc liên tục vào cái cây với tần suất nhanh để xác định xem có thu được phần thưởng ấn nào không.

Bởi thế, Giang Phảng và Nam Chu là hai người cuối cùng xuống xe.

Con thỏ sắt liếc mắt nhìn thấy tay Nam Chu và Giang Phảng bị khóa vào với nhau.

Cái tai của nó dựng thẳng lên kêu "xẹt" một tiếng:

– Hai người là một đôi hả?

Nam Chu nhớ tới bím tóc của Giang Phảng, có lẽ chính nó đã dẫn tới hiểu lầm. Cậu nghiêm túc giải thích với con thỏ:

– Anh ấy là con trai.

Lúc này, dường như Giang Phảng đã hoàn toàn điều tiết được cảm xúc của mình.

Anh vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm hoàn mỹ, gật đầu với con thỏ:

– Ừ, đúng vậy.

Nam Chu: …

Tuy rằng câu trả lời của Giang Phảng không có gì là bất thường, nhưng cậu luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!